Thứ Năm, 6 tháng 4, 2017

VỠ ĐI NHỮNG ĐAM MÊ


     Thoáng chốc nhìn lại, đã 17 năm làm người đàn bà đơn thân, vật lộn với những khó khăn, nợ nần, túng thiếu, lo toan, trách nhiệm, bổn phận... Nhưng tất cả những cái đó đều không đáng sợ bằng những tổn thương mỗi lúc một dày thêm, phá hoại sự trong sáng của tâm hồn. 
      Trên những bước đường đời, người tốt không hiếm nhưng kẻ xấu cũng nhiều. Đáng sợ nhất là sự tị nạnh, hiềm khích đến từ chính những người thuộc giới mình; sự bội bạc, lừa lọc đến từ giới bên kia. Để đến một lúc nào đó, niềm tin vốn như một tòa tháp, cứ lung lay dần rồi từ từ đổ sụp.

* * *

      Vẫn biết mất niềm tin là mất tất cả. Nhưng tin vào những cái mơ hồ lại càng hủy hoại tâm trí hơn. Sự mệt mỏi hàng ngày giống như một con thuyền tròng trành trên sóng nước, lúc thoáng thấy một ốc đảo, cứ tưởng đâu là bờ - để rồi thất vọng tràn trề khi thực sự nhìn thấy những vời vợi xa. 
     Thiếu tình yêu, thì tìm đến nó. Nhưng đúng như cổ nhân vẫn dạy: Không gì khiến người ta hạnh phúc như tình yêu; và cũng không gì khiến người ta đau khổ bằng tình yêu. Bóng mây hiện đó rồi ẩn đó, mơ hồ như thoảng bên tai một nốt nhạc.

* * *

      Nhiều năm trước, một người đàn ông đã nói với mình: Nếu yêu mà không tin sẽ thấy rất khổ! Đúng! Nhưng nếu tin thì sẽ phải tin vào điều gì? 
       Những tình yêu không trọn vẹn vốn có vẻ đẹp riêng của nó. Vẻ đẹp có từ những nỗi đau mà nó mang lại. Nỗi đau bao giờ cũng khiến người phụ nữ đằm thắm hơn và từng trải hơn. Nhưng theo đó, căn bệnh mặc cảm cũng sẽ cứ lớn dần lên, cho đến một lúc nào đó, sẽ thành sự khước từ cả những hạnh phúc mà lẽ ra mình có thể có được.

* * *

      Đến bây giờ, cũng đã tự ép mình phải tin vào một số điều tốt đẹp, nhưng niềm tin ấy cứ như phải gượng mà tin. Ví như khi nghe Bờm nhắc đi nhắc lại rằng mình là người mà cậu ấy nhớ đến nhiều nhất thì cũng chỉ thoáng cười buồn. Để làm gì? Vả lại, người mà mình mong muốn được nghe câu đó đâu phải là Bờm. 

* * *

      Có thể trong mắt người đó, mình càng ngày càng có nhiều khiếm khuyết. Mình đã mất đi sự hấp dẫn và bí ẩn ban đầu. Những thói thường mà hầu như người đàn bà nào cũng có đã làm lu mờ vẻ long lanh lúc mới quen biết nhau.
      Nhưng thôi, cách tốt nhất để sửa chữa mình, chính là sự im lặng.
      Im lặng cũng gần giống như dấu chấm hết. 
     Lòng day dứt lắm, vì âm vang của tình yêu vẫn rất mãnh liệt. Nhưng con suối nào rồi cũng phải rời xa đầu nguồn.
  Và càng đi xa, càng nhòa tan vào trong quên lãng. 



Chủ Nhật, 29 tháng 1, 2017

BÂY GIỜ TA NHƯ...



    


                              Bây giờ ta như con sóng
                              Lênh đênh xô dạt bến bờ.
                              Bây giờ ta như cơn gió
                              Cuốn tìm kí ức ngày xưa.
                  
                              Hồn về với những đêm mưa
                              Bóng ai chân trời xa khuất.
                              Hình như có gì đang mất
                              Hình như có gì đang quên.

                              Ta về cùng với bóng đêm
                              Bước chân yếu mền nông nổi.
                              Xa xăm mơ hồ gió thổi
                              Cuốn đi chiếc lá cuối trời.

Lối ngõ quê xưa


Hoa đồng gió nội.

Thứ Bảy, 14 tháng 1, 2017

TRỐN



       Khi tâm trạng không được tốt, rất nêm tìm một việc gì đó để qua nhanh những ý nghĩ tiêu cực. Và cả tối qua, mình đã làm thế.
        Đầu tiên, mình làm tranh. Vẫn là đề tài cũ thôi. Một phong cảnh thiên nhiên, có thác nước, có rừng cây, có những ngôi nhà bao quanh một xóm làng bình yên... Nhưng làm một hồi, chợt nhớ ra cả hai cái máy ảnh đều đã phải đang nhờ thiết lập cài đặt lại. Tranh của mình chỉ tồn tại qua các tấm ảnh chụp lại. Thế mà bây giờ, máy ảnh chưa có, thì cũng không còn động lực nữa. Thì dừng lại vậy, tối mai sẽ làm.
       Thì tìm việc khác. May váy mới ư? Vẫn chưa có động lực. Thì ngủ! Một giấc ngủ mệt mỏi, đầy những mộng mị hão huyền. Giấc mộng thật lạ! Sao lại thấy mình đang ở ngôi nhà ấy, trong không gian ấy - một không gian không thuộc về mình - và gặp người ấy!
       Thức dậy lúc hơn hai giờ sáng, không biết làm gì cả, lại mở máy lên! Viết một cái gì đó cũng là cách để thấy thời gian nhanh qua hơn. Chờ ngày mới đến, mình sẽ đi làm một việc - làm đẹp! Làm lại tóc chẳng hạn. Gần Tết rồi, làm cho đẹp hơn cũng là một điều tốt mà!

* * *

      Vẫn luôn tự nhủ và cũng tự thấy: Mình vốn mạnh mẽ! Những việc gì thuộc về công việc của cá nhân ít khi mình quyết định sai lầm. Những cái thuộc về tình cảm có thể có chút vướng mắc, nhưng rồi cũng sẽ qua. Mình vẫn thường tự an ủi: Không gì không thể chịu đựng được, không gì không vượt qua được cơ mà.
      Cũng có đôi khi tự trách mình làm khổ chính mình. Sao không làm như cách mà mình vẫn hay nghĩ: "Không nghe, không biết, không thấy!"? Nhưng thực sự thì đâu có dễ dàng để ra vẻ phớt lờ mọi cái đi như vậy.
       Biển cả trong lòng một con người là vô tận. Trên đó, mình chỉ như như một con thuyền mỏng manh, có thể bị đánh đắm bất cứ lúc nào. Những tổn thương đã qua chẳng phải là những bài học quý giá lắm đó sao?
      Đừng để cho mình bế tắc trong suy nghĩ - đó là điều quan trọng nhất cần phải làm lúc này. Một tình cảm chỉ có thể vẫn còn tồn tại và tiếp diễn khi cả hai bên vẫn còn thấy cần thiết phải có nhau, chứ không phải chỉ là ý muốn và lòng khao khát của một bên nào. Theo quy luật thì thời gian sẽ là kiểm chứng chắc chắn nhất. Mình hãy cứ chờ đợi. Cái gì không thể đến thì hãy cứ chấp nhận sự mất mát, thế thôi! 

          Tấm ảnh này chụp cùng T ở Bảo tàng Sơn Mỹ. Nhưng cũng như bao lần, khi chụp hình thì có thể chụp chung với người nọ người kia. Nhưng khi đăng lên thì chỉ cắt để còn một mình mình. Vì những người ấy không có lý do gì để tồn tại trong cuộc sống và những suy nghĩ của mình. Thì đã nói mình luôn luôn là kẻ độc hành mà!