Thứ Tư, 31 tháng 8, 2016

TỰA NHƯ HẠT MƯA CUỐN TRÔI





                              Chàng nghiêng xuống, nụ hôn bồng bềnh cỏ
                              Ngẩn ngơ mây và ngây ngất gió chiều
                              Thả hồn mình cho một thoáng phiêu diêu
                              Quên năm tháng, quên bao điều u uẩn.

                              Nàng lặng lẽ, hướng mắt nhìn vơ vẩn
                              Mây trôi xa và gió vẫn ngân nga
                              Trong mắt nàng không có nỗi thiết tha
                              Tình hay mộng cũng chỉ là ảo ảnh

                              Không quanh co, không cần dàn dựng cảnh
                              Nàng lạnh lùng: "Xin anh hãy đi đi!"
                              Những trông chờ, níu kéo chẳng ích chi
                              Môi nóng bỏng, nhưng lòng không thấy bỏng!

                              Tiếc chi đâu ả đàn bà "hư hỏng"
                              Lạnh như băng, cả những lúc dỗi hờn
                              Chẳng bao giờ muốn suy tính thiệt hơn
                              Quay lưng bước chưa một lần ngoảnh lại!
                                                                 31 - 8 - 2016