Chủ Nhật, 3 tháng 8, 2014

SINH NHẬT LẦN THỨ 46




                                                Với tay hái một sao trời
                                       Hái thêm một tuổi cho đời phù vân
                                                Đi qua thơ ấu trong ngần
                                       Trĩu vai đời tục, nhọc nhằn hư hao
                                                Tháng năm phai nhạt má đào
                                        Thời gian vun mộ, tình nào phôi pha
                                                Nẻo đời cũng chỉ mình ta
                                        Dẫu bao nhiêu tuổi cũng là phù du
                                                Khi nào khép lại thiên thu
                                        Ngày Sinh Nhật lại hát ru lòng mình...
                                                                          3 - 8 - 2014






        Ừ thì hôm nay đủ 46 lần có mặt trên cõi đời này!
        Ừ thì thử chụp mấy tấm ảnh, để sau này còn xem lại lúc 46 tuổi mình ra sao.
       Mẹ hay bảo: "Chị em mày chỉ toàn thấy chụp ảnh". Em gái út lí luận: "Tụi con bây giờ chụp còn dễ coi thì cứ chụp. Sau này già khú đế, có chụp cũng chả ma nào nhìn nữa. Mình nhìn mình còn thấy chán huống chi là người khác". Kể ra nó nói cũng có lí.
     Nhưng không biết là những tấm ảnh của một mụ đàn bà đã 46 tuổi này còn có ai thèm ngắm  nữa không. 
     Ừ thì không ai ngắm thì mình tự ngắm mình, xem thử sau bấy nhiêu thời gian, sau bao nhiêu biến cố, mình có còn đủ bản lĩnh để độc hành tiếp quãng đường còn lại không.
     Đủ chứ! Chỉ cần phải lường trước những khó khăn có thể đến bất cứ lúc nào: cô độc, túng thiếu, bệnh tật, ghẻ lạnh, mất mát, đau buồn..., tất cả sẽ ập đến mà không có lời báo trước.
      Những thứ có thể khiến người ta vui vẻ, hạnh phúc hay hài lòng, hãy cứ coi đó như một món quà xa xỉ mà kẻ nghèo như mình không bao giờ với tới. 
      Đừng hi vọng, đừng trông mong quá nhiều thì sẽ không có gì phải hụt hẫng, thất vọng.
     Không bi quan, nhưng cũng đừng quá lạc quan. Cứ bình thản mà sống, không quá vui cũng đừng quá buồn. 
     Khi ai đó khuyên mình đừng thế nọ hay đừng thế kia (tất nhiên đều là những lời khuyên chân tình), mình chỉ lặng lẽ cười. Cứ nhìn những năm tháng dài mình đã sống, sẽ đủ hiểu những lời khuyên ấy có giá trị đến đâu.
       Trải nghiệm mới là những bài học chân thực nhất cho một con người. Điều gì mình chưa từng được trải nghiệm, mình sẽ không nói. 

* * *

      Bốn mươi sáu năm đã qua là bốn mươi sáu năm của những trải nghiệm, sâu sắc có, hời hợt có; nhưng cho đến giờ phút này, vẫn không có gì khiến mình phải quá ân hận.
      Còn những năm tháng sắp tới, mình cũng không thể biết là mình còn được tự viết bài mừng Sinh Nhật mình đến lần thứ bao nhiêu, nhưng chắc chắn sẽ rất nhiều mất mát.
      Hôm nay cũng là tròn 47 năm ngày cưới của Ba Mẹ. Chiều qua, thấy Ba yếu đi nhiều, ăn rất ít và đột nhiên ngỏ ý muốn đi thăm em gái Út, tim mình quặn lại. 
     Ừ thì cuối đời, ai chẳng phải đối diện với những nỗi đau. Trong đó sẽ có những nỗi đau rất lớn. Nhưng có lẽ cái may mắn nhất của mình là đã đủ sự trưởng thành, sự già dặn để có thể đối mặt với những nỗi đau đó. Nước mắt sẽ rơi, nhưng sẽ không thể làm mình ngã gục, vì mình đã 46 rồi mà. 

* * *

       Hôm nay, 46 tuổi. Mừng Sinh Nhật một mình.
      Ừ thì có sao. Từ đây đến cuối đời, mình cũng sẽ như vậy mà. 
      Thanh thản!