Chủ Nhật, 10 tháng 7, 2016

CHỈ MỚI LẤY RA CÁI BA LÔ...





      Mới lấy ra thôi, chứ đã đi đâu. Lốc ảnh này đã chụp hơn một tháng trước, trong một chuyến lang thang mà càng về cuối ngày, độ hào hứng của nó càng giảm dần. Mình không thấy mệt mỏi, nhưng đã cảm giác trước sự phôi pha...
--------------------------------------------



     Gã là bạn đường, và cũng là người chụp ảnh cho mình. Có khi là mình tự chụp, vì máy có chế độ chụp tự động mà. Nhưng, càng ngày mình càng thấy không thể làm bạn được với gã nữa.
------------------------------------------



     Tâm hồn gã đơn giản, suy nghĩ của gã cũng đơn giản, kiến thức cuộc sống và giao tiếp của gã... tất cả đều đơn giản. Làm bạn với một người mà hầu như mình không chia sẻ được cái gì, hoặc là chỉ có một người nói, một người im lặng ngồi nghe rồi gật gù, rồi đồng tình, không phản bác, không tranh luận, không chỉ bảo..., mình thấy thà mình cứ đơn độc như 16 năm đã qua còn hơn.
-----------------------------------------



     Mình đã quen với những chuyến đi dọc ngang Bắc Nam mà chỉ có một mình. Cứ một cái ba lô - cái này hỏng thì thay cái khác - bước chân mình chưa bao giờ thấy mệt mỏi hay chán nản.
-----------------------------------------



     Lấy cái ba lô để được vui sướng với cảm giác chuẩn bị lên đường. Nhưng dù mình có đặt chân đến nơi nào đi chăng nữac thì trừ những người thân yêu nhất của mình, không ai gặp được Thủy đâu!