Thứ Bảy, ngày 20 tháng 8 năm 2016

LẠI CÓ NGƯỜI ĐÒI "VĨNH BIỆT" TÔI!


     


          Thế là cậu ta đòi "vĩnh biệt" tôi chỉ vì cái tội muốn gặp tôi mà không được. Tôi không gặp cậu ta đã khoảng hơn năm gì đó rồi thì phải. Thực ra tôi đã chán cái trò trẻ con này lắm rồi. Vĩnh biệt thì vĩnh biệt, có gì đâu quan trọng. Trên đời này, thiếu gì người tôi đã không bao giờ còn gặp lại nữa. 
     Thực sự thì cảm xúc của con người rất phức tạp. Suy nghĩ của ba bốn năm trước không thể là suy nghĩ của hiện tại ngày hôm nay. Cậu ta đã không thể hiểu vì sao ba bốn năm trước tôi thân mật vậy mà bây giờ  thì lạnh lùng vậy. Tôi vẫn thường quan niệm, quy luật của tình cảm nhiều khi lại chính là sự lãng quên. Nếu hiểu được điều đó thì cuộc sống sẽ nhẹ nhàng hơn biết bao.
     Cậu ta nhắn hai chữ "Vĩnh biệt" đó chắc lần này đã là lần thứ tư, thứ năm rồi. Nhắn đến nỗi tôi thấy nhàm luôn. Khi tôi hỏi lại : "B muốn gì ở tôi?", cậu ta không có đường trả lời. Đôi lúc, tôi mệt mỏi quá! Tâm trạng tôi thật khó tả. Có ai ở trong hoàn cảnh tôi, mới thấy hết cái khó khăn của nó.
    " Rồi cô ( chị, em...) định như thế nào?". Tôi đã nghe câu hỏi này từ nhiều đối tượng khác nhau chắc cũng đã mấy chục lần và lần nào tôi cũng chỉ trả lời một câu như nhau: "Hiện giờ thì cứ vậy đã!". Tôi không trốn tránh câu hỏi này và thậm chí còn thầm cảm ơn những ai đã có lòng quan tâm mà hỏi tôi câu đó. 
     Nhưng đã có ai thật sự hiểu tôi chưa?
     Có lần, Hiệp - bạn tôi - điện thoại rủ tôi tới cái quán mà cậu ta đang nhậu. Tôi hỏi trong quán lúc đó có ai, nghe cậu ta kể ra toàn là đàn ông, tôi đã từ chối. Tôi đến đó làm gì khi toàn "ông" là "ông". "Rượu vào lời ra", bao nhiêu là vụ rắc rối đã từng là bài học trước đó, tôi chưa khiếp hay sao. Thế là cậu ta lên lớp cho tôi một tràng, đại ý như tôi kiêu, làm cao, rồi sẽ đến một ngày : "Hết duyên đi sớm về trưa một mình". Tôi thực sự tức giận nhưng cố nhịn. Hôm khác gặp lại trực tiếp, tôi mới nói cho cậu ta thấy cậu ta đã quá lời và sai ở chỗ nào.
    Người ta sinh ra cái miệng, không phải cứ để muốn nói gì thì nói. Tôi thừa hiểu thế nào là "còn duyên" và "hết duyên". Nhưng không thể vì sợ "hết duyên" mà tranh thủ "hưởng thụ". Tôi còn hai thằng con đang cần phải lo lắng nhiều việc. Liệu có ai nuôi con tôi tốt bằng chính tôi? Có người bảo tôi: "Kiếm ông nào về để ông ấy lo bớt". Tôi thực sự ngạc nhiên với tư tưởng đó. Tại sao lại có cái kiểu cứ trông mong vào việc nhờ vả  người khác trong khi con là của mình như thế nhỉ? Vả lại, cha nó kia mà còn chưa lo cho nó, huống chi là người dưng. Tôi không phủ nhận là "người dưng" cũng có rất nhiều người tốt. Nhưng phải nhờ vả vào người khác đã là con đường cùng, trong khi tôi vẫn còn mạnh chân khỏe tay, chẳng đau ốm gì. Nếu có phải ngửa tay xin ai thì người duy nhất tôi có thể nhận, đó là Ba Mẹ tôi. Hồi chúng nó còn học Đại học, tôi đã nói với Ba Mẹ : "Nếu con có bề gì, Ba Mẹ bán hết mấy lô đất của con đi để lo cho Din Lu học xong Đại Học". Tôi nói thế là nói đùa vì tôi không bao giờ lại nghĩ tôi sẽ có "bề gì" khi đang còn khỏe mạnh thế này. Nhưng dù sao tôi cũng đã lo xa để lỡ đâu tôi có "bề gì" thật thì các con tôi sẽ không đến nỗi đứt gánh giữa đường việc học hành.
     Thế đấy! Đừng có nói là "bụng đàn bà, dạ con nít". Nếu có ai là "con nít" thì người đó phải chính là người tối nay đòi "Vĩnh biệt" tôi kia. Vì tôi từ chối không gặp mà đòi vĩnh  biệt ư? Cậu ta không nghĩ rằng cậu ta càng nói vậy càng nhẹ gánh cho tôi sao? Gặp và nói chuyện với một người không hề hiểu mình, còn chán hơn là ngồi một mình trong một căn phòng vắng. Cậu ta đâu có biết rằng trong mỗi bước đi của tôi, cậu ta chỉ là một cái bóng, thỉnh thoảng hiện về nếu có tác động nào gần gũi về hình ảnh đó. Còn không thì thôi. Khi nghĩ về một người quen biết quanh mình, điều sáng suốt hơn cả là hiểu được đối với họ, điều gì là quan trọng nhất. Nếu không biết thì đừng nói ẩu. 
     Trong máy tôi, còn nguyên tin nhắn cho cậu ta như sau : "Tùy B nghĩ. Tôi còn phải lo làm để gây dựng cho hai con trai tôi. Tôi không rảnh và không đủ sức để nghĩ đến chuyện khác đâu". 
     Sau khi nhấn nút "Gửi", tôi chuẩn bị lên giường và đã sẵn sàng để chìm vào một giấc ngủ nhẹ nhàng! 



Thứ Bảy, ngày 13 tháng 8 năm 2016

ANH KHÔNG LÀ MỘT NỬA ĐỂ THƯƠNG YÊU


                


                   Anh ! Hãy đừng vội đánh thức tiếng ve
                    Ta vẫn muốn để mùa hè say ngủ.
                    Gợi làm chi để mất công luyến nhớ,
                    Phải xôn xao những kỉ niệm mùa xưa...

                    Anh ! Hãy đừng ! Trời vần vũ cơn mưa

                    Ta không thể vẫn cho anh ở lại
                    Bên song buồn ta vẫn đơn côi mãi
                    Vẫn riêng ta và ta chỉ là ta !

                    Anh ! Hãy đừng nói mai mốt đi xa...

                    Ta không nhớ ! Anh đừng mong ta nhớ .
                    Con tim ta không có nơi để ngỏ
                    Cho mênh mông những ảo ảnh u hoài.

                    Anh ! Hãy đừng nhắc đến những ngày mai

                    Ta đâu mượn bờ vai anh để tựa.
                    Trên đường đời, bước ta không lần lữa
                    Anh không là một nửa để thương yêu ! 







      

Chủ Nhật, ngày 07 tháng 8 năm 2016

HOA KHÔ - 1





                                 Chẳng thể mãi ngày xuân thắm
                                  Ta như chiếc lá đã vàng
                                  Bơ phơ giữa chiều chập choạng
                                  Tiếc thầm một mảnh trăng tan

                                  Trơ trơ một đời giông tố

                                  Khô khô ngày tháng thay mùa
                                  Chao chao cánh buồm duyên nợ
                                  Xơ xơ sợi tóc dần thưa

                                  Hoa khô bốn mùa héo úa

                                  Lại tuôn nhựa sống lặng thầm
                                  Ai qua đường trần bụi bặm
                                  Mới hay tình cũ lặng câm   





Thứ Sáu, ngày 05 tháng 8 năm 2016

HOA KHÔ - 3




                                       Lặng lẽ hương đồng cỏ nội
                                       Vi vu đám cỏ gieo mùa
                                       Chang chang những ngày nắng dội
                                       Đìu hiu cánh nhạn nhặt thưa

                                       Phai phai bóng vàng mơ đắm
                                       Bay bay ngọn gió vô tình
                                       Hiu hiu ráng chiều không thắm
                                       Mong mong lời vẫn lặng thinh

                                       Hoa khô bao ngày tàn tạ
                                       Bỗng tươi hạt nụ ươm mầm
                                       Mênh mang giữa mùa nắng hạ
                                       Biết đâu tình ấy lặng câm
                                                                  5 - 8 - 2016


                   
      

Thứ Năm, ngày 04 tháng 8 năm 2016

HOA KHÔ - 2



                                        Về đi! Góc phòng bụi bặm
                                        Rong rêu đám sỏi sau tường
                                        Lệ ứa qua môi mằn mặn
                                        Mi gầy xơ xác pha sương

                                        Khô khô năm tàn ngày tận
                                        Phai phai đám cỏ thay mùa
                                        Quên quên tháng ngày lận đận
                                        Đờ đờ ánh mắt già nua

                                        Hoa khô nép mình thầm lặng
                                        Bỗng ngân vài nhịp đợi chờ
                                        Ai qua từng giờ cô quạnh
                                        Mới hay mình vẫn thường mơ...
                                                                            4 - 8 - 2016




                                        
                                        

Thứ Ba, ngày 26 tháng 7 năm 2016

SAY







                                Là đà trời ngả đất nghiêng
                         Màn đêm rạch một nét xuyên qua hồn.
                                Ngoài khung cửa, gió bồn chồn
                         Câu thơ lảng vảng chập chờn qua tai.
                                Căn phòng tưởng một, hóa...hai
                         Say đâu...chỉ có một vài ly thôi!
                                Uống cho bề bộn cuộc đời,
                         Cho câu hờ hững, cho lời nhớ thương,
                                Uống cho quên hết đêm trường,
                         Cho quên lối rẽ, con đường chia hai.
                                Uống cho nhòa nhạt bóng ai
                         Hôm nay đã hết, ngày mai chẳng còn.
                                Trăng treo một mảnh chon von
                         Bầu trời, mặt đất chắc còn...như xưa?
                                Chai còn, rượu hết hay chưa
                         Dốc li rượu cuối, cũng vừa trên môi,
                                Đắng cay dở khóc dở cười
                         Buồn vui cũng một cuộc đời để say!





Thứ Tư, ngày 13 tháng 7 năm 2016

KHOẢNH KHẮC

      Cuối cùng thì sự kiên nhẫn của gã đã chiến thắng.
     Nói cho đúng hơn là nàng đã không ghét hay thờ ơ với gã cho đến tận cùng. Mặc dù đối với gã, nàng cũng chưa bao giờ chịu nhịn những lời thẳng thắn đến phũ phàng.

* * *

     Ừ, nàng nhớ lại, gã cũng không là ngoại lệ. Nàng trút vào người khác những lời đắng lòng như thế nào thì nàng cũng trút vào gã y như thế. Theo tâm lý thông thường, tất cả đều lặng lẽ rời xa nàng. Nhưng rồi một sự lạ lùng đến nỗi chính nàng cũng cảm thấy khó tin, đó là rồi tất cả cũng sẽ quay lại tìm nàng, dù sớm, dù muộn. 

* * *

     Gã có thói quen và nhu cầu chia sẻ, kể cả chia sẻ những ý nghĩ về nàng. Qua lời của gã mà nàng hiểu những điểm yếu của mình, đó là nàng rất dễ tha thứ, cho dù bản tính của nàng là lạnh lùng. Nàng dễ tha thứ nhưng không dễ bỏ qua. Kí ức của nàng về người đàn ông như một trang giấy mà anh ta không được phép bôi đen. Nếu anh ta lỡ gạch lên đó vài nét loằng ngoằng của những lời thiếu tình nghĩa, của những hành động hơi thực dụng thì cũng đồng nghĩa với việc anh ta đã góp phần thêm một ít nước đá trong trái tim nàng.

* * *

     Câu chuyện khiến nàng hiểu rằng suy nghĩ của gã về nàng so với ba năm trước đây có sự thay đổi đôi chút. Thời gian dài bặt tin đã giúp gã hiểu ra nhiều giá trị. Và việc gã tìm mọi cách gặp lại nàng bằng được đã là chứng thực cho những giá trị đó. Gã dịu dàng hơn và cũng mạnh dạn hơn. Dường như sự không thay đổi về vẻ ngoài của nàng đã khiến gã có được sự tự tin đó. Nhưng nếu coi đó như một cuộc thi thì phần thắng vẫn luôn luôn thuộc về nàng. Vì nàng biết rất rõ cái người ta muốn ở nàng và cái người ta không thích nàng chạm tới. 

* * *

     Như cái tên của mình, nàng giống như một nguồn nước, nếu đào hố mà chặn nó lại, nó sẽ cạn khô; nhưng nếu khơi nguồn cho nó được tự do, nó sẽ đi mất. Cho nên tốt hơn hết, nó đi đến đâu thì mình cứ theo nó đến đó. Nếu thấy mệt mỏi hay chán nản thì cứ tự động dừng lại và từ tạ trong nhẹ nhàng.

* * *

     Nàng biết cuộc đời này ngắn ngủi lắm. Vì vậy, cho dù không muốn gắn bó thì cũng nên lưu lại một vài khoảnh khắc đẹp.

     





Chủ Nhật, ngày 10 tháng 7 năm 2016

CHỈ MỚI LẤY RA CÁI BA LÔ...





      Mới lấy ra thôi, chứ đã đi đâu. Lốc ảnh này đã chụp hơn một tháng trước, trong một chuyến lang thang mà càng về cuối ngày, độ hào hứng của nó càng giảm dần. Mình không thấy mệt mỏi, nhưng đã cảm giác trước sự phôi pha...
--------------------------------------------



     Gã là bạn đường, và cũng là người chụp ảnh cho mình. Có khi là mình tự chụp, vì máy có chế độ chụp tự động mà. Nhưng, càng ngày mình càng thấy không thể làm bạn được với gã nữa.
------------------------------------------



     Tâm hồn gã đơn giản, suy nghĩ của gã cũng đơn giản, kiến thức cuộc sống và giao tiếp của gã... tất cả đều đơn giản. Làm bạn với một người mà hầu như mình không chia sẻ được cái gì, hoặc là chỉ có một người nói, một người im lặng ngồi nghe rồi gật gù, rồi đồng tình, không phản bác, không tranh luận, không chỉ bảo..., mình thấy thà mình cứ đơn độc như 16 năm đã qua còn hơn.
-----------------------------------------



     Mình đã quen với những chuyến đi dọc ngang Bắc Nam mà chỉ có một mình. Cứ một cái ba lô - cái này hỏng thì thay cái khác - bước chân mình chưa bao giờ thấy mệt mỏi hay chán nản.
-----------------------------------------



     Lấy cái ba lô để được vui sướng với cảm giác chuẩn bị lên đường. Nhưng dù mình có đặt chân đến nơi nào đi chăng nữac thì trừ những người thân yêu nhất của mình, không ai gặp được Thủy đâu!




Chủ Nhật, ngày 17 tháng 4 năm 2016

TỪ LÚC ĐƯA EM VỀ...




                                         
                                         Là biết trùng xa như ngàn khơi
                                         Nhòa tan lời sóng chẳng trông vời
                                         Dấu chân in cát không còn mãi

                                         Lòng cũng tàn rơi trong phai phôi...
                                                                         17 - 4 - 2016


------------------------------------------------------------------------------------------


     Nếu buộc phải rời xa những kỉ niệm ngày xưa từng vun đắp cuộc sống của tôi trong những tháng năm đầy đau khổ, thì xin hãy cho tôi giữ lại một chút thôi, những khoảnh khắc thật yên tĩnh của tâm hồn, khi tôi không phải lo nghĩ và suy đoán, tưởng tượng vẩn vơ về những cơn ác mộng. 

    Nếu buộc tôi phải quên đi quá khứ, như rũ bỏ một đau buồn, thì xin hãy cho tôi giữ lại một chút thôi những đau buồn ấy, để tôi không có gì phải nuối tiếc.

     Nếu buộc tôi phải đồng hành suốt chặng đường đời còn lại với sự lẻ loi thì hãy cho tôi giữ lại một chút thôi, cảm giác hạnh phúc khi trong tay tôi là một bàn tay khác, ấm nóng và mạnh mẽ.

     Nếu buộc tôi phải luôn nở nụ cười tươi để giấu thật kĩ những lúc tôi âu sầu thì xin hãy cho tôi giữ lại một chút thôi, sự đau nhói trong tim khi bắt gặp nụ cười của người ấy đang đọc tin nhắn của người khác. 

     Nếu buộc tôi phải nói lời chia tay thì xin hãy cho tôi giữ lại một chút thôi, hơi thở hắt ra nhẹ nhõm nén sâu từ trong lồng ngực khi nghe người ấy nói: Ta hãy tiếp tục bên nhau.

      Nếu buộc tôi phải giải thích một điều gì đó về tình cảm thì xin hãy cho tôi giữ lại một chút thôi, sự kiêu kì và ngạo nghễ của một kẻ luôn mong mình chiến thắng. 

     Nếu buộc tôi phải trở thành người cao thượng và chỉ luôn biết hi sinh thì xin hãy cho tôi giữ lại một chút thôi, cái tầm thường của một con người bình thường, biết ghen tuông và luôn đố kị.

     Nếu buộc tôi phải cho đi tất cả những gì tôi có thì xin hãy cho tôi giữ lại một chút thôi, sự đòi hỏi và ước muốn được tận hưởng.

     Nếu buộc tôi phải thay đổi chính mình thì xin hãy để cho tôi: Vẫn Cứ Mãi Là Tôi.





Thứ Tư, ngày 23 tháng 12 năm 2015

TÌNH - 1


  

                         Tàn phai những dại khờ đam mê cũ
                         Cuồng dại hôn, lí trí chợt lu mờ
                         Ta vùng vẫy trong vòng vây đòi nợ
                         Nửa đời mơ, vẫn chưa trọn giấc mơ

                         Cuộc ân ái - hợp đồng không chữ kí
                         Tình sẽ xa khi người vẫn bên ta
                         Thôi thiết kế những đêm đầy ma mị
                         Vỡ tan hoang những mơ đắm ảo nhòa

                         Rồi mai sẽ bên bờ xa tuyệt vọng

                         Tình là mơ nhưng không trọn cơn mơ
                         Tháng năm qua và sẽ chẳng bao giờ
                         Còn nhớ nữa những phút giờ mê muội





Thứ Năm, ngày 29 tháng 10 năm 2015

TÌNH MỘNG




                                              Trên sàn diễn tình luôn là giấc mộng
                                              Lung linh say những vũ điệu hoan nồng
                                              Khi trút hết dư âm còn lắng đọng
                                              Mới nghe mình tay vẫn nắm hư không...
                                                                                             29 - 10 - 2015



---------------------------------------------------------------------


      Hơn nửa tháng rồi mới quay lại chốn này. Tuy chỉ là một ngôi nhà ảo, thế nhưng vẫn thấy lòng mình bâng khuâng như vừa mất một cái gì, cũng lại như vừa tìm lại được một cái gì. Trước đây, khi mới tham gia ngôi nhà Blog, sự đông vui, náo nhiệt và cũng không ít thị phi của nó đã khiến mình nhiều khi chán nản, nhưng cũng nhiều khi thân thiết, gắn bó. Lúc đó, lòng đã tự nhủ lòng: cho dù có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa thì cũng không bao giờ rời xa ngôi nhà vừa rất riêng nhưng cũng lại rất chung này. 
      Chính tại nơi đây, lần đầu tiên mình được kết bạn, làm quen với bạn bè trên khắp đất nước, thậm chí, cả bên kia những bờ đại dương. Tình cảm với các anh chị em, bạn bè xa gần, tuy ảo mà thực, rồi cũng có thực mà ảo. Mọi cung bậc của tình cảm, mọi nỗi niềm của cuộc sống đều có thể tìm thấy và được chiêm nghiệm ngay tại chính nơi này. 
      Thế mà chính mình lại rời xa nó, khi có những trang mạng khác hấp dẫn hơn, tiện lợi hơn và cũng sôi động, ồn ào hơn. Đôi khi ngồi suy và ngẫm, thấy rằng điều đó cũng như quy luật của tình cảm, có gắn bó sẽ có chia xa; có nồng nàn sẽ có lạnh nhạt. Biết làm sao...
      Trong đời, không hiếm gì người mình đã nghĩ rằng sẽ không bao giờ quên họ. Nhưng rồi thực tế, mình đã không thể trước sau như một với ai, cũng như họ, đã không thể trọn vẹn tình cảm với mình. Không hờn, không oán, không trách, không xin, cũng không tha. Và khi thật sự ngồi lại mà chất vấn lòng mình, cũng thấy mình hết tình, hết nghĩa, hết nhớ, hết thương, hết mong và cũng không còn đợi.
      Thoáng hy vọng, có ai đó sẽ lay động và gìn giữ được con tim mình - cũng như mình- sẽ lay động và gìn giữ được trái tim họ, dẫu không vững bền thì cũng đừng mai một nhanh quá theo thời gian.
      Đừng như những khúc tình ca trong những vai mình đã từng diễn. Bởi tình ca trên sân khấu lung linh lắm, nhưng là chỉ khi vẫn còn ánh đèn. Khi tắt hết âm thanh, ánh sáng đi, thì chỉ còn là bóng tối cùng những hư không...











Thứ Tư, ngày 14 tháng 10 năm 2015

VÌ ĐÓ LÀ EM






                                         Nắng nghiêng nửa vạt tàn rồi
                                   Ta còn đi kiếm một lời xa xưa …
                                         Cỏ cây đợi bước chân mưa
                                   Sầu đông đợi gió sang mùa trổ bông
                                         Ta ngồi đợi má có hồng
                                   Soi gương vuốt tóc có bồng bềnh chưa?
                                         Nhưng mà… cỏ dại đã thưa
                                   Nhưng mà… chiều cũng đã vừa muốn đêm
                                         Nhưng mà… một bước chân quen
                                   Đã quên lối rẽ bậc thềm rong rêu
                                         Nhưng mà… ta đã buồn thiu
                                   Lời xưa chưa lệ  mà chiều rưng rưng…



Chủ Nhật, ngày 11 tháng 10 năm 2015

TÌNH ĐÁ

               




                                                Im lìm thế ngàn năm không tiếng nói
                                                Ta gửi tình cho đá tạc câu thơ
                                                Và những lúc thấy tim mình đau nhói
                                                Vẫn mông lung tình sẽ đến bất ngờ!
                                                                                   11 - 10 - 2015




Chủ Nhật, ngày 20 tháng 9 năm 2015

TÂM SỰ VỚI VỢ CỦA NGƯỜI TÌNH




       (Trước khi đăng bài thơ này, Mình xin thanh minh đôi điều: Đây là bài thơ viết về một câu chuyện có thật, được nghe từ một người bạn chứ không phải là chuyện của mình đâu. Nếu là chuyện của mình thì cho dù có cho ăn gan trời mình cũng không dám công khai trên mạng như vậy. Mình không cổ súy cho việc ngoại tình. Nhưng đây lại là một vấn đề không còn xa lạ gì trong xã hội hiện nay. Và riêng chuyện này, cũng có vô vàn những cung bậc, những góc khuất của nó. Với bài thơ dưới đây, mình chỉ muốn đề cập đến một khía cạnh trong một mớ bòng bong những điều sâu xa của chuyện không người vợ, người chồng nào muốn xảy ra trong chính ngôi nhà của mình này).

-------------------------------------------------------------------


                                        Chị nói tôi đi cướp chồng người ta
                                        Ơ hay thật! Tôi cướp hồi nào nhỉ
                                        Anh đi đâu rồi cũng về với chị.
                                        Tiền anh đưa, chị oán thán nỗi gì?

                                        Chị nói rằng anh hay dẫn tôi đi
                                        Ừ thì đấy, đâu phải là tôi dẫn
                                        Chính tự anh gọi điện rằng không bận
                                        Muốn gặp tôi để tâm sự, giãi bày...

                                        Chị bảo rằng anh đã đẫm men say
                                        Hương tình ái cũng chỉ vì tôi đấy!
                                        Ơ tại sao chị ghét tôi đến vậy
                                        Khi tôi đem men nhựa sống hàng ngày?

                                        Chị lại rằng anh hờ hững bấy nay
                                        Bởi vì có kẻ quấy rầy: Tôi đó!
                                        Tôi cười thầm: Chị nghĩ sao thế hở
                                        Là vợ anh, chị bất lực vậy à?

                                        Chị khiến anh không còn những ước ao
                                        Say tình ái như buổi đầu làm vợ
                                        Cuộc sống bộn bề cho nên anh không nỡ
                                        Bỏ chị đi cùng những đứa con thơ.

                                        Mỏi mệt nên anh có lúc ơ thờ
                                        Quay nhìn lại bỗng thấy mình trống vắng
                                        Tình không trọn bởi cũng nhiều trái đắng
                                        Những chạm va với cơm áo gạo tiền.

                                        Sự chán nhàm đôi khi đến triền miên
                                        Không giữ được, anh đã tìm nơi khác
                                        Vài phút giây thiếu suy tư, cân nhắc
                                        Anh đến tôi. Chỉ có vậy thôi mà.

                                        Dẫu thế nào vẫn là chỉ tình xa
                                        Tôi không cố ý tranh giành với chị
                                        Cũng nhiều lần đã khuyên anh nghĩ kỹ
                                        Đến vợ con, không ân hận phía nào.

                                        Chị tin rằng anh sẽ chẳng làm sao
                                        Bởi đời anh đâu ai nào ăn cướp
                                        Tự bản thân anh thấy gì mất - được
                                        Thế nên anh lại bên chị thôi mà!
                                                                                   20 - 9 - 2015

                                      
                      







            
                                        

Thứ Sáu, ngày 04 tháng 9 năm 2015

LẦN KHAI GIẢNG THỨ 25




     
             
           Sau 24 năm đứng trên bục giảng, cô sinh viên mới ra trường bé nhỏ, xinh xắn ngày xưa bây giờ thành bà giáo già như thế này. 
           Tự nhiên không muốn viết gì thêm, chỉ muốn nghe bài hát này, rồi ngủ.
           Rồi sáng mai mặc vào bộ áo dài, đến trường dự khai giảng lần thứ 25. 

Thứ Ba, ngày 01 tháng 9 năm 2015

TA VẪN LÀ TA TÌNH ĐẦY VƠI






                          Ta gạt bàn tay khỏi trái tim
                          Đang đau, đang ghét, đang trốn tìm
                          Tình đời ướp lạnh trong băng giá
                          Đen tựa màn đêm, tựa lặng im.

                          Chẳng có gì đâu nếu lãng quên
                          Lao tâm, khổ lực với ưu phiền
                          Ta cài chuỗi hạt lên bím tóc
                          Tô má hồng thêm để làm duyên.

                           Ta lại tung tăng giữa cuộc đời
                           Gặp bạn bè ta, cười thật tươi
                           Lại mừng Sinh Nhật, vui dịp hội
                           Đi hát, đi ăn, đi nhảy thôi!

                           Vũ điệu Samba thật tuyệt vời
                           Ta tựa tình ta vào cuộc vui
                           Ta tựa đời ta trong tiếng nhạc
                           Nhịp sống căng tràn sóng biển khơi.

                           Ta vẫn cất lên khúc yêu đời
                           Lãng mạn chút buồn ngắm thu rơi
                           Hân hoan chào đón ngày rực nắng
                           Ta vẫn là ta - tình đầy vơi...







Thứ Bảy, ngày 22 tháng 8 năm 2015

"SÁM HỐI"




      Lâu lắm rồi, nàng mới đụng đến cái Blog này. Giờ đây, xưng là "nàng" với một người đàn bà đã gần bước tới ngưỡng của tuổi 50 rõ ràng là không hợp lắm. Nhưng khi đứng trước gương, soi đi xét lại cái "dung nham" của mình, nàng thấy mình vẫn có thể dùng cái từ ấy được. Vả lại, nếu không dùng cách gọi đó, nàng sẽ rất khó viết những gì liên quan chút đỉnh đến riêng tư, đến những câu chuyện dính dáng đến vấn đề tình cảm muôn thuở không dứt của loài người.

* * *

      Chỉ trước đây chừng 20 phút thôi, nàng vẫn trong trạng thái buồn bã, vô vọng. Dù mới chiều nay, trong cuộc điện thoại với tri âm, tri kỉ của nàng, nàng vẫn khẳng định: Quên được nàng không phải là điều dễ dàng. Nhưng dòng đời xô đẩy, có những cái không muốn quên vẫn cứ phải quên. Và nàng thấy buồn.
       Nhưng mới lúc nãy đây thôi, nhìn thấy số máy gọi đến, tim nàng như vỡ ra. Và nàng hiểu, nàng phải bỏ cái thói quen hay giữ kẽ, nghĩ mà không nói của mình. Gã khác với nàng. Gã rất khó trình bày được suy nghĩ và cảm xúc của gã, cho dù trong lòng gã có là một đại dương mênh mông tình cảm đi chăng nữa. Gã không nói không có nghĩa là gã không nghĩ. Đến bây giờ, nàng mới hiểu vì sao những lúc ở bên nàng hay gặp gỡ nàng, gã rất vui, rất an tâm. Còn khi đi xa, mọi cái trở nên khó khăn, khó chịu đến kì lạ. Nàng hiểu rồi, nàng như cánh chim trời. Con chim ấy có thể bay đi bất cứ khi nào nó muốn. 
      Cuộc sống tự do suốt 15 năm đã rèn luyện cho nàng nhiều phẩm chất tốt, nhưng bên cạnh đó, cũng không thiếu nhưng điều mà không một người đàn ông nào mong muốn nó tồn tại ở người phụ nữ của mình. Nàng nóng tính, quá ư bất cần và lạnh lùng, chỉ tiếng trước tiếng sau đã chấm hết và bỏ đi thẳng. Do đó, cho dù nàng có nói tiếng yêu, tiếng thương, tiếng nhớ đến trăm lần nghìn lần thì người được nghe nó vẫn cứ cảm thấy bấp bênh như đang phải đứng trên một con thuyền sắp chìm vậy.

* * *

        Và bây giờ thì nàng đã hiểu: Nếu muốn giữ được một cái gì đó hơi lâu lâu một chút là của mình, nàng buộc phải tự chui bớt mình vào trong cái lồng dành cho những chú chim có chủ. Nói như những thứ lí thuyết mà nàng vẫn được học,thì đó là tự do trong khuôn khổ ấy mà.
      Không, nàng không chui vào lồng vì ép mình. Điều quan trọng nàng muốn giữ, đó là niềm tin của gã đối với nàng. Nàng không thể làm tổn thương gã vì cái thói quen tự do vô tổ chức của mình như thế mãi được
      Chắc là gã hiểu sự "sám hối" của nàng chứ! 






Thứ Tư, ngày 05 tháng 8 năm 2015

GIÃ TỪ






                                         Có lẽ là ta phải giã từ
                                           Chút tình như sợi chỉ tương tư
                                           Đành thôi gác hết lời thương nhớ
                                           Đành giấu thật sâu những thẫn thờ.

                                           Ta sẽ hóa trang mặt thờ ơ
                                           Bỏ mặc qua tai mọi oán ngờ
                                           Bỏ câu căn vặn, lời tư tội
                                           Mặt nạ luôn mang : kẻ khù khờ.

                                           Ta cất hộ ta một giỏ thơ
                                           Ta lật đật chôn những canh giờ
                                           Lời thân lời ái bay từ sóng
                                           Ta nhốt lòng ta với vu vơ...

                                           Ta nuốt trên môi những ơ hờ
                                           Ta gửi người ta một dòng thơ
                                           Nửa đêm gác trán suy đời bạc
                                           Gặm nhầm câu hát : "Ta đã mơ..."