Thứ Tư, 13 tháng 8, 2014

VƯỜN XƯA





                                         Vườn xưa từ độ xuân tàn
                                  Đem tương tư cũ hỏi ngàn mây xa
                                         Bao giờ về lại cùng ta
                                  Cùng góp nhặt những lời xa xôi rồi?
                                         Liêu xiêu vạt nắng bên trời
                                  Hoàng hôn dần khép những lời đắm say...
                                         Giọt nồng để mắt cay cay
                                  Đôi bàn tay siết trong tay, tạ từ !
                                          Đem tình hứa tặng ngàn thu
                                  Một mình, mình lại hát ru lòng buồn
                                          Vườn xưa độ ấy có còn
                                  Chờ người đến giữa mỏi mòn thời gian...
                                                                                         13 - 8 - 2014





        Nội dung bài thơ là "vườn xưa" nhưng hình ảnh thì lại là "vườn nay". Đây là ảnh chụp mới nhất sân trước nhà tôi, nghĩa là mới chụp chiều nay đấy. Cánh cổng cũ kĩ rêu phong, hồi đó, thợ đang làm dở dang thì tôi nghe nói còn mở đường, nghĩa là phần cổng nhà sẽ còn phải lùi vào khoảng 2m nữa. Thế là tôi bảo thợ dừng lại, để đó đã. Nhiều hàng xóm qua thăm nhà, hỏi tôi sao không tráng xi măng đi cho sạch sân, khỏi làm cỏ. Tôi trả lời: biết tôi có sống ở đây lâu không, hoặc biết tôi có còn làm nhà thêm ra sân trước không, chẳng lẽ xây lên rồi lại phá?
       Thế đấy, mảnh sân nhà theo thời gian, cứ thay đổi dần. Nó càng ngày càng bề bộn hơn. Nhưng còn tôi, cứ càng ngày càng cũ kĩ đi. Chiều nay không buồn, nhưng không hiểu sao bài thơ viết ra vẫn phảng phất điều gì đó đã quá xa xưa...

* * *

          Nhiều lúc không muốn viết Blog nữa, vì không hiểu sao cảm xúc cứ nhạt nhạt, khô khô, nghĩa là không đủ độ thăng hoa để câu chữ có thể trào ra từ ngòi bút. Một người bạn trên Blog, một người đàn ông ở một nơi xa xôi nào đó có nhắn tặng cho mấy bài thơ qua điện thoại, cũng đọc rồi ... để đó thôi, cũng không đủ tình cảm để mà trả lời. Cứ thế này mãi thì nguy hiểm quá, thấy trước sự cạn kiệt. Mà cạn kiệt có nghĩa là không còn sức sống, không còn nguồn cảm hứng để mà yêu hoặc ghét người, yêu hoặc ghét đời nữa. Thà là cứ yêu, yêu cho mê đắm cuồng quay, hoặc là ghét, ghét cho bầm gan dập óc còn hơn là cứ như thế này, chán lắm!

* * *

        À, các bạn còn nhớ ba khối non bộ tôi đã làm ở bài trước không. Giờ thì nó đây này:



           Rốt cuộc thì khi xếp nó vào đây, khối nào cũng phải bẻ bớt đi thì xếp mới vừa. Về nguyên tắc, hồ chứa non bộ phải to gấp ba nó. Ừ thì thôi được, khi nào đó mình sẽ lại làm một cái hồ thật to, đường kính 3, 4m là được chứ gì. Còn bây giờ thì chúng mày cứ tạm đứng đó đi, đứng đó mà rêu phong theo thời gian, để cho tao cảm nhận được sự cũ kĩ của chúng mày, để mà đủ sức hâm nóng lại cái bồi hồi trong tâm tư nhé!

* * *

          Và hình như chỉ còn có non bộ mới khơi gợi được phần kí ức đang dần chìm sâu vào giấc ngủ mệt mỏi của tôi thôi.