Thứ Ba, 5 tháng 8, 2014

NGHIÊM KHẮC TỰ KIỂM ĐIỂM




      Mở đầu bài viết này, trước hết, mình xin gửi lời cảm ơn đến chị Tím. Chị đã dành cho mình một món quà Sinh Nhật rất dễ thương. Món quà ấy đây nè: (khoe).

       Đấy, quý chưa! Quý là ở bình hoa hồng, rượu khai vị, bánh kem và rất nhiều hộp quà xinh xinh nữa kia. Với một kẻ dốt đặc về kĩ thuật như mình thì tấm ảnh trên quả là một sự kì diệu. Thủy cảm ơn chị Tím một lần nữa nhé!

* * *

       Mấy ngày nay, mình làm gì mà không thấy qua ngồi chực cửa nhà các bạn? Mình bận. Hôm nay, công việc tạm xong, mình ngồi kiểm điểm lại "tình hình công tác" vừa qua và rút ra kết luận: Bất cứ lao động nào cũng cần sự nghiêm túc và tỉ mỉ. Nếu không thì lỗi, sự cố, hỏng việc... là điều không thể tránh khỏi. Có những lỗi, những sự cố vui vẻ, nhưng cũng có những lỗi, những sự cố khiến mình phải trả giá đắt đấy. 
      Tránh để Blog trống bài lâu, mình viết tào lao bài này vậy, kẻo mọi người lại cho rằng mình mừng Sinh nhật gì mà kĩ thế. 
       Mình đăng một Clip tập múa. Bài múa này mình tập lâu rồi nhưng dở dang và lúc đầu lấy nền nhạc khác. Nhưng bây giờ, mình sửa lại thiết kế, sửa lại nền nhạc cho hợp với chương trình. Mình đã diễn điệu múa này rồi. Nhưng nay, do yêu cầu của chủ đề, mình tập lại.
       Lúc diễn lần đầu trên sân khấu, mình cũng không ngờ sàn sân khấu lại nhún đến mức vậy nên đã phạm một số lỗi kĩ thuật.
        Còn Clip mà mình đăng dưới đây thì...




... thì lỗi kĩ thuật vô số luôn.
     Bạn nào đã quen với các điệu múa truyền thống, khi xem Clip này chắc sẽ thấy hơi lạ: Múa gì kì vậy, không hiểu nó ra thế nào cả? Đây là múa hình thể đó các bạn, tức là phần âm nhạc chỉ là phần đệm. Nhưng mình chỉ bắt chước thôi chứ không đủ trình độ cũng như sự dẻo dai để theo đúng phong cách của nó đâu. Vả lại, như mình đã nói, đây là một clip đầy lỗi kĩ thuật mà.
       Lỗi thứ nhất là trang phục đi tập của diễn viên. Quần áo của diễn viên nam (Công) thì không sao chứ của mình thì ...tệ quá! Do không định tập hôm đó nên mình lại mặc quá...nghiêm túc: quần tây bó cứng ngắc, áo sơ-mi trong, ghi-lê ngoài khiến mình khó khăn vô cùng khi cử động. Cũng vì vậy mà...


mình đã không dám giơ chân lên cao hơn ở động tác này, trước hết là vì cái quần chật, sau nữa là mình nghĩ: "Lỡ nó rách toạc ra thì làm sao nhỉ?".




         Hai động tác liên hoàn này đã khiến mình cuống thật sự. Toàn bộ trọng lượng của mình đặt lên hai bàn tay của Công. Mình luôn có cảm giác mình sắp ngã sập xuống đến nơi nên đã cố gò mình lại. Cho nên, lẽ ra thân hình mình phải thật thẳng thì nó lại cong như thế kia do mình không dám hạ thấp phần đầu xuống nữa. Các bạn thử tưởng tượng nếu lúc đó mình nặng quá, ngã ập xuống thì diễn viên nam chắc...lãnh đủ quá!


         Về xem lại Clip, tự nhiên thấy Công y như con cún con nằm dưới đất vậy.



          Mình đã ngồi sai vị trí (trong bức ảnh trên), lẽ ra phải quay hơi ngang người so với sân khấu mới đúng. 



            Có lẽ do mất đà nên mình nhảy lên chưa được cao.



          Động tác lộn không đẹp vì quần quá chật, mình đã không co một chân lên được nên khi tiếp đất, phải tiếp bằng cả hai chân trông xấu như ma.


           Đúng ra phải co chân phải lên, nhưng mình ẩu tả đã ngồi thẳng đuột, mất thẩm mỹ quá! 



           Chưa tìm được giải pháp cho lúc tiếp đất. Không thể dựa vào Công được vì Công đã phải giữ hai tay mình. 



         Động tác xoay người như quay cái chai này mình đã không giữ được thăng bằng, đặc biệt là lúc tiếp đất. Lúc diễn trên sân khấu lần đầu đã bị lỗi chỗ này. Nhưng mình nghĩ phải tìm ra giải pháp cho diễn viên nam thì đúng hơn vì trọng lượng của mình lúc đó phụ thuộc vào toàn bộ diễn viên nam. Có lẽ trong động tác này, Công đã giữ không chặt và thả tay ra cũng quá sớm nên mình không còn điểm tựa. Nhất định mình phải tìm ra cách khắc phục.


          Công đã chậm hơn rồi nên mình không giữ được thăng bằng.



        Phần kết bị chậm nhạc do đoạn ôm lên rồi thả lăn xuống Công làm chậm quá! Thôi thì cũng đã tạm hoàn thành. Dù sao thì đây cũng chỉ mới là tập lại, khi hoàn chỉnh, mình sẽ cố gắng cho thành công.

* * *

       Thế đấy các bạn ạ! Không có lao động nào là nhẹ nhàng và dễ dàng cả. Đó mới chỉ là một trong những tiết mục. Vì vậy, dễ hiểu vì sao thời gian vừa rồi mình hầu như không có mặt ở nhà bạn nào cả. Mình còn sức đâu để mà rong chơi nữa.
      Nhưng chắc mình sẽ phải sớm "giải nghệ" thôi (nghe ghê nhỉ, làm như là diễn viên chuyên nghiệp ấy không bằng!). Vì mình đã qua tuổi 47 rồi, xương cốt mình không còn an toàn cho những điệu múa kiểu như vậy nữa.
        Thế là phải giã từ sân khấu thôi.