Thứ Tư, 3 tháng 9, 2014

BẰNG CHỨNG NGOẠI TÌNH




      Ở tiệm làm tóc, nàng gặp con bé ấy. Gọi là "con bé" là bởi so tuổi nó với nàng, chứ thật ra nó đã ngoài 30 tuổi, có chồng và một đứa con rồi, bé bỏng gì nữa.
      Nàng và nó chào hỏi nhau. Nàng vào đây để làm lại tóc. Còn nó, nó làm móng chân móng tay- là thứ chẳng bao giờ nàng làm, cũng như nó, có bao giờ nàng thấy nó làm tóc đâu. 
      Tò mò, nàng ngắm kĩ nó. Nếu nhìn thẳng thì thấy nó cũng được. Nhưng nhìn nghiêng thì hơi vụng do khuôn mặt tròn và cái mũi vừa thấp lại vừa ngắn. Da nó ngăm ngăm vàng vàng, môi thâm. Nó có vòng ba khá khủng. Nàng ngồi ngắm hai cái bắp đùi nó được bó trong cái quần Jean lửng, ước lượng xem nó to hơn nàng cỡ bao nhiêu. Nhìn chung, không thể nói nó là một phụ nữ xấu, nhưng đẹp thì cũng chẳng đẹp tẹo nào. Nó có hấp dẫn không nhỉ? Nàng tự đặt mình vào cương vị một người đàn ông, ở bên cạnh nó ngày ngày, nhìn ngắm nó giờ giờ để nghĩ xem có khi nào thấy chán nó không. 
        À mà sao nàng lại quan tâm đến nó nhiều thế?

* * *

       Nó và nàng đang ngồi cách xa nhau do nàng phải chuyển vị trí để sấy tóc nên không nói chuyện được nữa. Nó đang say sưa tám với những người quen biết ngồi cạnh. Câu chuyện sau một hồi, lại đưa đẩy đến chuyện chồng con.
      Nó ca ngợi chồng nó, một người đàn ông vừa yêu vợ lại vừa thương con; vừa khéo léo lại vừa không nề hà việc nhà; vừa nấu ăn rất ngon lại vừa luôn luôn xung phong vào bếp thay vợ. 

* * *

      À, điều này thì nàng biết. Gã cao lớn, chắc nịch. Có lẽ gã phải cao đến 1m75, nặng cỡ 75kg, phải vậy mới xứng với con bé chứ. Có lẽ gã chọn lấy nó cũng vì sự cân xứng này chăng? 
      Gã dân Bắc, mà con trai Bắc thì biết rồi, rất siêng việc nhà. Nhà gã lại chỉ có hai anh em trai, mẹ gã làm nông, cha gã công tác xa. Gã là con trai đầu, phải thay cha làm rất nhiều việc nên khéo léo là phải. 

* * *

       Từ lúc nào không biết, cánh phụ nữ chuyển sang chuyện chồng bồ bịch, ngoại tình. Họ kể chuyện những ông nọ ông kia nào đấy có bồ, có vợ bé con thêm. Nàng vô can với chuyện này nên chỉ ngồi im mà nghe. Con bé khẳng định với vẻ tự hào: "Ai chứ chồng em thì không có chuyện đó đâu". Nó dẫn chứng ra những câu nói, những việc làm yêu thương mà chồng nó dành cho nó, ai nghe cũng phải phát thèm.

* * *

        À, cả về chuyện này nữa nàng cũng biết. Gã thích những câu nói dịu dàng, thích cách nói đầy đủ chủ ngữ và vị ngữ, xen chút nũng nịu âu yếm của con gái xứ Bắc. Nhưng khổ nỗi vợ gã lại là dân miền Trung, con bé không thể ngọt ngào như dân Bắc. Không ít lần, gã than thở về việc đó. 
       Gã to lớn, nhưng lại thích những thân hình mảnh mai, những gương mặt trẻ trung và thanh thoát. Về điều này, con bé có gọt bớt xương sườn đi chăng nữa cũng không bao giờ có thể...thanh thoát được.
       Thêm nữa, gã lại yêu sự lãng mạn. Trước khi gặp con bé, gã cũng đã qua vài cuộc tình. Mỗi người phụ nữ lại đem đến cho gã một sự ngọt ngào hấp dẫn khác nhau. Nhưng điều đó không thể hội tụ hết ở một con người, trong khi đó gã lại là một kẻ cực kì tham lam.

* * *

       Nàng chợt nhớ một đoạn thơ của Tago:
                           "Nhưng em ơi, đời anh là một trái tim
                             Nào ai biết chiều sâu và bến bờ của nó.
                             Em là nữ hoàng của vương quốc đó
                             Ấy thế mà em có biết gì biên giới của nó đâu".
       Phải, con bé đang sở hữu trái tim gã, nhưng nó sẽ không bao giờ  thị sát hết được những miền đất hoang vu mà việc đặt chân tới đó là điều không thể. Vì vậy, khi nó đang thao thao về tình yêu, về lòng chung thủy mà gã dành cho nó thì nàng chỉ lặng lẽ mỉm cười.

* * *

        Nhưng con bé vẫn may mắn hơn nàng, vì điểm tựa của nó là niền tin tưởng tuyệt đối vào một người đàn ông... không đáng tin. Nhưng trời còn thương nó ở chỗ đã không bắt nó biết điều đó. 
        Còn nàng, nàng biết tất, biết hết nhưng nàng sẽ im lặng. 

* * *
        Vì bằng chứng là...nàng! 


(Ảnh chỉ là minh họa).