Thứ Năm, 11 tháng 9, 2014

BUÔNG CÂU




        Hôm nay, tôi không viết Blog theo lối "truyền thống" nữa đâu, tức là theo cái lối mà lâu nay tôi vẫn viết ấy mà. Bài viết này sẽ đổi "phong cách" một tí. 
        Nhưng trước tiên, phải kể cho có đầu có đuôi cái đã.

* * *

          Đây là hồ cá nhà tôi, trong đó, có cơ man nào là cá với những bộ đuôi nhỏ xíu nhưng đủ màu sắc. Lũ này háu ăn, chỉ cần thấy bóng tôi xuất hiện, chưa kịp bỏ thức ăn vào, chúng đã xúm xít ngay lại rồi. Nhưng trong đó, có một con cá màu đo đỏ hồng hồng, con này khó phỉnh lắm, lại nhanh như chớp, thoắt ẩn, thoắt hiện. Đấy, đám cá đuôi 7 màu đã tung tăng ra ăn, riêng nó vẫn nấp kĩ trong các khe đá đó thôi. Theo tôi đoán, Mụ cá này tuy chưa đến mức thành tinh nhưng có lẽ cũng đã già đầu rồi. Nó lượn qua lượn lại, chướng mắt quá đi mất.
        Do đó, có kẻ muốn bắt nó...

* * *




          Cuối cùng thì Mụ cá già cũng lò dò xuất hiện. Nhưng có vẻ như Mụ rất thận trọng. Bằng chứng là nửa thân người Mụ vẫn còn ẩn trong hang đá. Hình như Mụ còn thăm dò đối thủ thì phải. Mụ sợ gặp nguy hiểm chăng?

* * *




          Mụ lượn quanh miếng mồi. Trong khi đám cá lau nhau kia thi nhau đớp thì Mụ vẫn tỉnh bơ. Có thể là Mụ không đói bụng nên không cần ăn? Hay là tuy Mụ có đói thật nhưng thứ thức ăn này không hề "bắt mắt" Mụ? Có trời mà hiểu được Mụ. 

* * *




             Rõ ràng là trong lúc bầy cá lau nhau thi nhau đớp mồi, con nào cũng cố dành lấy cho mình một miếng thì Mụ cá già đã thận trọng di chuyển quanh thành hồ. Mụ không đớp mồi, nhưng cũng không bỏ qua. Mụ lượn lờ theo kiểu "lửng lơ con cá vàng". Mụ đang chơi một ván bài chăng?

* * *




            Cuối cùng thì Mụ cá già cũng lật cái lá bài cuối cùng. Khi thấy mồi, Mụ cũng lượn lờ nhưng không đớp. Khi chơi bài, Mụ vẫn kiên nhẫn chờ người ta thả con cuối cùng. 

 * * *




             Cuộc đi câu đến đây là kết thúc. Gã thợ câu ra về với bầy cá lau nhau. Nhưng còn Mụ cá già xảo quyệt nhất, gã đành bó tay. Có thể là gã tạm thời bó tay chứ chưa bỏ cuộc. Mụ cá già thảnh thơi quay lưng và lại chui vào cái hốc đơn độc của Mụ. 

* * *

          Câu chuyện của tôi đến đây là hết. Xin cảm ơn một người bạn học cùng khối 12 hai mươi bảy năm trước đã giúp tôi hoàn thành câu chuyện này.