Thứ Ba, 26 tháng 7, 2016

SAY







                                Là đà trời ngả đất nghiêng
                         Màn đêm rạch một nét xuyên qua hồn.
                                Ngoài khung cửa, gió bồn chồn
                         Câu thơ lảng vảng chập chờn qua tai.
                                Căn phòng tưởng một, hóa...hai
                         Say đâu...chỉ có một vài ly thôi!
                                Uống cho bề bộn cuộc đời,
                         Cho câu hờ hững, cho lời nhớ thương,
                                Uống cho quên hết đêm trường,
                         Cho quên lối rẽ, con đường chia hai.
                                Uống cho nhòa nhạt bóng ai
                         Hôm nay đã hết, ngày mai chẳng còn.
                                Trăng treo một mảnh chon von
                         Bầu trời, mặt đất chắc còn...như xưa?
                                Chai còn, rượu hết hay chưa
                         Dốc li rượu cuối, cũng vừa trên môi,
                                Đắng cay dở khóc dở cười
                         Buồn vui cũng một cuộc đời để say!