Thứ Ba, 7 tháng 4, 2015

TA - 5

                                 



                             Vô tình đánh rớt câu thơ
                   Hôm qua tới mãi bây giờ còn quên
                          Rêu xanh ngủ khẽ bên thềm
                   Lơ mơ mộng vẫn êm đềm giấc say
                          Gối đầu lên mấy vầng mây
                   Ta quên mái tóc đựng đầy gió sương
                          Môi cười còn mấy nét vương
                   Nửa đời giông bão không nhường khổ đau
                          Hai bàn tay nắm lấy nhau
                   Giật mình ngơ ngác, chiêm bao để dành...