Thứ Ba, 26 tháng 5, 2015

SUÝT




      Suýt nữa thì nàng làm rơi chiếc điện thoại trên tay khi nghe gã nói là gã... nhớ nàng! Nguyên văn câu nói của gã là: "Mới xa có một ít thời gian mà nhớ nhỉ!".
      Nàng suýt là bởi nàng không thể tưởng tượng ra một con người lạnh lùng và khô khan như gã mà cũng biết đánh vần cái từ "nhớ" ấy! Thật lạ! 
     Cũng như nàng đã từng ngạc nhiên khi nghe gã nói gã sẽ nấu cho nàng ăn một số món để nàng tròn trĩnh hơn. Và gã nấu thật. Nàng ăn và cứ tấm tắc khen ngon. Thật ra, gã nấu làm sao bằng nàng được. Nhưng khen thì nàng vẫn cứ khen. Không phải nàng nịnh, cũng không phải nàng nói dối mà bởi vì đối với nàng, một người đàn ông mà chịu xuống bếp nấu cho nàng ăn thì đã là một điều quá lạ kì, với nàng là "xưa nay hiếm". Và như thế là rất tuyệt vời rồi.
     Gã gỡ toàn bộ những mối điện của nhà nàng ra và hỏi: "Ai làm đây?". Nàng thành thật trả lời là nàng hoặc là con nàng. Gã kêu lên: "Chết thật đấy! Thế này mà nó không giật cho téc tay ra mới là chuyện lạ!". Mà đúng thật! Nếu không vì nàng bị điện giật nhẹ thì cũng sẽ không có đợt kiểm tra "tổng thể" này. Hóa ra nàng vẫn có điều để thua gã. Nàng rủa thầm: Hai thằng con to xác chật chuồng của nàng thật vô tích sự, mối điện chúng nó nối cũng lùa tùa như của nàng. Thì đã bảo chúng học từ nàng mà.

* * *

       Nhưng nàng vẫn không thay đổi được cái bản chất lạnh lùng và bất cần của mình. Gã gọi điện, cả hai số máy nàng đều không nghe. Bực mình, gã nhắn: "Thế thì đừng bao giờ liên lạc nữa nhé!". Chết với nàng rồi! Đừng nghĩ là nàng sẽ cuống quít lên mà gọi điện lại. Không đời nào!
      Được hai ngày, gã lại gọi. Nàng nhấc máy với nụ cười thầm tinh quái. Nhưng tự nàng cũng hiểu: cái gì cũng có giới hạn của nó, "con giun xéo mãi cũng quằn", nàng nên xuống nước một tí.

* * *

      Chưa bao giờ gã nói là gã thương hay quý hay thích hay yêu nàng. 
      Chỉ đơn giản là gã luôn muốn về bên nàng.
      Vì, gã chỉ có thể là... em trai của nàng! 
      Đó là cách duy nhất để gã còn có nàng!