Thứ Hai, 18 tháng 5, 2015

XA XƯA





                            Tìm tình trong hang nguyên thủy
                              Bờ môi tiền sử ngọt nồng
                              Dấu chân hồng hoang thuở dại
                              Dắt nhau bờ suối chân không

                              Ta vịn vào vai tượng đá
                              Chạm sâu hai chữ "Linh hồn"  *
                              Đôi tay vừa quen vừa lạ
                              Xiết dần trong bóng hoàng hôn.
                                                                   15 - 11 - 2011

*  Bài hát "Linh hồn tượng đá" của Mai Bích Dung.


* * *

      Bài thơ này viết cách đây đã 4 năm. Nhưng mãi hôm nay, mới có được cái hình minh họa phù hợp cho nó. Thực ra, muốn có hình thì không khó gì, trên mạng có biết bao nhiêu là hình đẹp. Nhưng với cái cá tính bảo thủ của mình, tôi lại không muốn điều đó. Tôi muốn tất cả phải là của tôi, do tôi sáng tạo ra cơ.
      Thì cơ hội đã đến. Tôi đã trở lại bãi biển đó, ghềnh đá đó, nhưng không đi một mình mà với một chàng trai. Em chiều ý tôi, tôi muốn chụp hình thế nào thì em làm theo như thế. Máy mới mua có chế độ chụp tự động nên cho dù chỉ có hai chị em, tôi vẫn chụp chung với em được. Chỉ có điều bấm máy xong phải chạy vội về phía em và đến khi xem hình mới biết được mình và em đã đứng như thế nào. 
     Tất cả chỉ là ý tưởng. Tôi luôn luôn muốn thực hiện cho được ý tưởng của mình, dù có phải đối mặt với sự hiểu lầm hay những đánh giá không hay. Vả lại, khi hỏi ý em, có cho tôi đăng công khai những bức ảnh này hay không thì em cười dễ dãi: "Chị muốn làm gì cũng được". 
     Tôi thì chỉ nhìn nó ở góc độ nghệ thuật. Chao ôi! Tôi muốn làm một nhiếp ảnh gia biết bao. Nếu có được một cái máy tốt tốt, nếu qua được một trường lớp nào đó về chụp ảnh nghệ thuật, tôi sẽ đi khắp đó đây và thu vào ống kính những gì mà tôi cho là kiệt tác của thiên nhiên, của con người. Tôi muốn lắm, nhưng lực bất tòng tâm.

* * *

      Bài thơ trên cũng lấy ý tưởng từ một lần đến ghềnh đá Châu Me quê tôi, tôi thấy trên tảng đá có một cái lỗ.


        Chính là cái lỗ này đây. Thiên nhiên đã tạo ra nó và nó đã nằm ở đây từ bao nhiêu nghìn năm rồi, không ai biết nữa. Cái lỗ bình thường ấy lại là cảm hứng cho tôi viết bài thơ trên, khi trong đầu tôi cứ âm vang câu hát: "Em ơi em ơi, thà không gặp gỡ, thà đừng quen nhau, đừng cho hình bóng, đừng nhìn nhau lâu. Tôi không ôm ấp kỉ niệm đớn đau..."

       Dưới đây là hình gốc và các biến ảnh của nó. ( Hình gốc là hình cuối cùng).