Thứ Ba, 7 tháng 7, 2015

TẠM BIỆT SÀI GÒN




       Chỉ còn vài tiếng đồng hồ nữa thôi, mình sẽ rời Sài Gòn. Chuyến đi chỉ trong vòng 6 ngày, cả đi lẫn về cho dù hiện giờ mình vẫn là tỉ phú về thời gian. Tức là có về ngoài quê thì cũng chỉ suốt ngày ngồi chơi nếu như không xem việc may vá, chăm sóc vườn cây là công việc.
      Vào mấy ngày, mà chẳng đi chơi đâu. Mà làm sao đi được nữa. Các con đi làm từ sáng đến tối mới về đến nhà. Mình ở nhà chỉ lo cơm nước, giặt giũ, chợ búa. Thậm chí muốn đi Siêu thị gần nơi ở nhất (cách 2km) cũng phải cuốc bộ chứ có đứa nào rảnh mà đưa với đón. May đâu chỉ còn buổi tối, đi lăng quăng cũng mấy Siêu thị đã quá quen thuộc. Thấy chán!
      Phải chấp nhận thôi. Các con giờ đã trưởng thành, đã tự bương chải lo cho cuộc sống, mình không phải gửi tiền nuôi nữa là may lắm rồi. 
      Din Lu cũng giỏi, tự thân xin việc, không qua bất kì một sự giúp đỡ nào, và hay cái là xin rất nhanh có việc. Gần như sau phỏng vấn là phải đi làm ngay. Mới đi làm, nhưng lương tháng chúng nó đã bằng, thậm chí còn hơn lương mình đi dạy đã 25 năm. Đời thật trớ trêu.
      Tuy nhiên, như vậy cũng chưa phải là trách nhiệm của mình đã hết, còn phải lo chuyện vợ con, nhà cửa cho chúng nó nữa. Ở cái đất Sài Gòn này, nhà thấp tiền nhất cũng đã suýt soát một tỷ. Cho dẫu không có tiền bỏ ra mua nhà cho con hoàn toàn, thì cũng phải phụ giúp được phần nào, không có gì cả, sau này con dâu nó... khinh! (là mình nghĩ thế! Mà chắc là đúng thế. Sự đời, cần thâm trầm một tý, đâu cứ vô tư toét miệng ra cười được.)


* * *

      Vào Sài Gòn, bạn bè, học sinh đầy ra. Rồi những bạn chỉ quen trên Face cũng hẹn gặp, cafe. Nhưng mình trốn hết. Trốn vì... nghèo! Đành rằng vào đây, mình là khách, người mời là chủ. Nhưng mình không thích "ăn không" của ai cái gì. Người ta mời mình được hai thì ít ra mình cũng phải mời lại được một. Nhưng xét thấy túi tiền của mình không đủ sức cho những "ăm miếng trả miếng" ấy nên thôi, tốt hơn hết là tránh mặt. Ai giàu cứ chơi với giàu. Còn mình nghèo, mình cứ bạn nghèo mà tụ tập. Chơi với giàu, mời người ta đi cafe quán cóc người ta cười vào mũi cho. Bạn nghèo của mình chỉ cần một ấm trà cũng đủ thâu đêm suốt sáng là chuyện. Tự trọng - đó là cái duy nhất mình có được trong cảnh nghèo.


* * *

       Tâm trạng thật mâu thuẫn. Xa các con thì nhớ. Nhưng vào với chúng lại thấy buồn. Chúng đi suốt, mình như con chó bị nhốt trong nhà. Đúng quá đi chứ, ở cái đất Sài Gòn này, ở nhà một mình mà dám mở cửa ra à. Nếu mình mà không biết lên mạng thì có nước rảnh và buồn mà chết được. Hèn gì mấy ông bà nhà quê vào thăm con chỉ được vài ngày là đòi về. Nhịp sống ở cái thành phố ồn ào, lắm cơ hội nhưng cũng nhiều thách thức này cuốn người ta đi như một guồng máy, không quay không được. Những người như mình đang dần dần trở nên chậm chạp, u lì, kém cỏi và vô tích sự. 


* * *

     Thôi, về quê. Tạm biệt Sài Gòn, tạm biệt những ngày rỗi rải và buồn chán. Về với góc sân, mảnh vườn đơn côi nhưng quen thuộc của mình thôi. 
     Vào đợt này, không đi đâu cả nên không có ảnh phong cảnh hay ảnh chơi bời để khoe. Nhưng có ảnh chân dung đang ngồi buồn như con chó ốm đấy. 
      Hình như còn được một thứ - mà trời thương cho kiếp nghèo nên an ủi ban tặng một chút - đó là  dù đi ra đường hay đi trên tàu hay đi siêu thị; dù ăn mặc chỉnh tề hay tồi tàn; dù mặt mũi son phấn hay không son phấn - vẫn bị các nhóc sinh viên đáng tuổi con gọi bằng... chị (!). Dù sao cũng còn được một chút... sướng trong lòng sau những vất vả trên đường đời đơn độc. 



       Mượn cái áo của Ku Lu mặc nên mới có cái dòng chữ ấy nhé, chứ không phải là già rồi còn đòi cưa sừng làm nghé đâu.