Chủ Nhật, 5 tháng 7, 2015

MỘ CHÔN KỈ NIỆM - 1






                             
                                  Gió cuốn hết những vầng mây mùa hạ
                                  Mối tình xưa cũng vĩnh viễn qua rồi
                                  Những ngọt ngào trong ánh mắt làn môi
                                  Thành thật đấy mà cũng gian dối đấy!
                                   Anh đừng buồn khi có ngày chợt thấy
                                  Ta trong tay một gã đẹp hơn anh
                                   Những ảnh hình xinh như một bức tranh
                                   Đừng chạnh tủi những gì còn xưa cũ
                                   Biết không anh, những đêm mưa vần vũ
                                   Cái gió đông ràn rạt buốt tê lòng
                                   Ta thật tình cũng có lúc ngóng trông
                                   Nhưng người đến không phải là anh nữa!
                                   Đối diện anh, ta chưa từng lần lữa
                                   Khước từ anh! Những mộng mị chán chường
                                   Kỉ niệm giờ cũng chẳng chút vấn vương
                                   Ta mải miết với chặng đường, rất vội
                                   Cũng có khi anh mượn vài bóng tối
                                   Và rủ ta đồng lõa một đôi lần
                                   Nhưng hãy đừng, khoan nở nụ cười thầm
                                   Tay nắm đấy, nhưng chẳng cầm tim được!
                                   Trên đường đời ta không cùng anh bước
                                   Nhớ nhung ta không dành chỗ cho anh
                                   Những yêu đương của xa lắc ngày xanh
                                   Ta đào đất vun mộ thành Kỉ Niệm!