Thứ Bảy, 18 tháng 10, 2014

BẠN TRAI




       Đám cưới con trai bạn học mời lúc 9g30, nhưng mãi gần 11 giờ, nàng mới có thể có mặt. Bạn bè vẫn đang chờ nàng. 
       Nàng đến, bạn bè dồn mắt về phía nàng, phần vì nàng đến quá trễ, phần thì trang phục của nàng luôn luôn lạ hơn so với các bạn nữ.
       Từ đầu bàn bên kia, gã bước đến và chìa tay ra trước mặt nàng:
       - Em yêu!
       Câu nói ấy không lọt qua được lỗ tai của một số bạn nữ. Báu lên tiếng:
       - Ngày xưa ông ghét nó lắm mà!
       Gã trợn mắt, mắt gã vốn to như hai cái đèn ô tô:
       - Ngày xưa tôi ghét, bây giờ tôi thương, được chưa!

Ảnh chụp mùng 8 Tết 2014, là ảnh gốc nhưng đã bị nàng cố ý cắt bớt rồi.

* * *

      Lên lớp 6 thì nàng học chung với gã. Ngồi bàn trên mà gã cứ quay xuống nhìn nàng. Mới lớp 6 nhưng nàng khá...lãng mạn. Nàng cũng không thờ ơ với gã. Nàng nhớ hồi đó gã đẹp trai nhất lớp, lại học giỏi nữa, lại con nhà giàu nữa. Con nhà giàu khác với con nhà nghèo ở chỗ không phải đi làm nông nên tay chân trắng trẻo, quần áo sạch sẽ. Nàng chú ý gã là chú ý ở điểm ấy thôi chứ nàng biết thế nào là giàu với nghèo. 
     Gã thích nàng. Gã cũng không dấu diếm gì điều đó nên bạn bè nhanh chóng "cắp đôi" gã với nàng. Tên gã và tên nàng đều bắt đầu bằng chữ T nên cả lớp cứ "T bình phương" mà gọi. Hôm cả lớp đi lao động đắp cỏ cho đập Liệt Sơn, cách trường khoảng hơn 4 cây số nên phải đi xe đạp, gã cứ kè kè đi theo nàng, còn ngỏ ý để gã đào cỏ giùm nữa chứ. Khi đi về, gã đi xe đằng sau, nắm cái dây quai rổ của nàng, bắt nàng kéo, nặng trĩu. Ở ngã rẽ vào nhà nàng, gã gửi theo một cái nhìn bằng đôi mắt ốc nhồi, lẳng ơi là lẳng. Nàng ngượng nghịu vô cùng. 

* * *

     Nhưng đột nhiên nửa năm học lớp 6, gã chuyển sang ghét nàng ghê gớm. Ghét đến nỗi gã phá hỏng ngòi bút máy của nàng bằng cách đâm nó xuống bàn, lại còn dọa đánh nàng nữa, tuy chưa chính thức đánh cái nào.
     Lí do ghét là bởi gã nghe nói nàng đi nói xấu con em họ gã, cũng là bạn cùng lớp. Chao ôi, tai bay vạ gió! Nàng hồi giờ có biết nói xấu ai, hơn nữa, em họ gã lại là bạn thân của nàng, sao lại có chuyện nói xấu được. 
     Lùng bà lùng bùng, nàng chả hiểu đầu cua tai nheo ra làm sao. Chỉ biết trong lớp, nàng chơi rất thân với Sơn, lớp trưởng của lớp. Nàng chơi thân với Sơn là đúng thôi, vì ba Sơn và ba nàng là đồng nghiệp cùng trường; mẹ Sơn với mẹ nàng cũng là đồng nghiệp cùng trường. Sơn cũng ở miền Bắc về và nói giọng Bắc như nàng. Nhà Sơn lại ở gần nhà nàng. Đi đâu nàng cũng đi cùng Sơn. 
      Ừ thì gã ghét nàng. Một tuần, ba nàng cho hai chị em đi xem phim hai tối. Nơi chiếu phim cách nhà nàng hai cây số. Hôm nào bầy anh chị em đông đúc tới 4 đứa nhà Sơn cùng đi thì nàng coi như yên thân. Còn nếu hôm nào chỉ có hai chị em nàng đi mà cái "băng" của gã, tức là anh em con chú bác cô cậu của gã, có đến 4, 5 đứa cùng học lớp với nàng thì nàng coi như chết chắc. Gã vào bãi nhưng không xem phim đâu. Cặp mắt cú vọ của gã tìm nàng khắp nơi trong đám đông. Nàng trốn như trốn hủi. Trên đường về, nếu lỡ phát hiện ra chị em nàng đang đi đằng trước là cái băng của gã rượt theo. Chị em nàng dắt tay nhau chạy bán sống bán chết. Có hôm chạy không kịp, bị "cái băng" của gã đuổi kịp, nàng sợ run người, nhưng...cũng chẳng thấy chúng...làm gì. Thế mà cứ chạy, cứ đuổi, lần nào cũng vậy, kể cũng lạ.

* * *

     Rồi nàng lên lớp 7. Mùa hè năm 1982, cả lớp đi cắm trại. Nàng nhớ chiều đó nàng ngồi dựa cột trại, lơ đãng thôi. Chợt thấy các bạn cười cười, nàng chột dạ quay lại: gã ngồi ngay đằng sau nàng nhưng áp lưng vào nàng. Thấy nàng nhìn, gã cười. Nàng ngạc nhiên: gã hết ghét nàng rồi sao? Hơn một năm rồi mới thấy gã cười với nàng.
    Thông tin nàng chuyển trường đi nơi khác nhanh chóng lan ra. Trước ngày nàng ra đi mấy ngày, đột nhiên gã và "cái băng" của gã xuống nhà nàng nhưng chỉ đứng ngoài ngõ chứ không dám vào. Hình như gã muốn từ biệt nàng thì phải. Dù sao, nàng cũng thấy mình như được an ủi, vì cho đến tận lúc ấy, nàng cũng vẫn không hiểu vì sao gã lại ghét nàng đến vậy.

* * *

      Nàng đi biệt, không tin tức. Mãi năm 2006 mới gặp lại tại nhà cháu gái của gã. Gã nói với cháu gái:
     - Người yêu chú ngày xưa đây con!
     Nàng trừng mắt với gã. Đùa ở đâu chứ sao lại đùa với cháu gái, nó nói với vợ gã thì sao. Vả lại, người yêu đâu mà người yêu, gã toàn nói bậy.
     Bây giờ thì nàng hay gặp gã hơn do gã được công ty phân công về chi nhánh Miền Trung, đóng tại Đà Nẵng. Lâu lâu về thăm quê, gã lại mời bạn bè đi cafe. Mỗi lần như vậy, gã đều không quên nàng. Họp lớp hôm mùng 8 tết, tối gã đòi đưa nàng về nhưng nàng từ chối:
     - Vì sao?
     - Mình tự về được mà!
     - Nhưng mình muốn đưa Thủy về.
     - Không!
     - Sao?
     - Vì ở một mình.
     - Một mình càng tốt chứ sao?
     - Sợ.
     - Sợ gì?
     - Sợ ông vào ông làm ẩu.
    Gã cười lớn, chìa tay:
     - Chúc Thủy ngủ ngon!

* * *

      Dự đám cưới xong gã rủ cả bọn đi hát karaoke. Nàng cũng đi. Gã bảo nàng lại ngồi gần gã nói cái này.

Ảnh chụp ngày 15-10-2014 và cũng đã bị cắt bớt.


     Trong tiếng nhạc ồn ào, nàng ghé tai để nghe thử gã nói cái gì. Biết đâu gã có thể bật mí lí do ngày xưa gã ghét nàng chăng. Nàng tò mò quá!
     Nhưng mà trời ơi là trời, gã chả nói gì cả, chỉ...