Chủ Nhật, 12 tháng 10, 2014

NGÀY MAI KU DIN ĐI LÀM





       Thế là ngày mai, Ku Din chính thức đi làm, chính thức "lăn lưng" vào cuộc sống. Nó sẽ không được mẹ nó nuôi nữa. 

* * *

      Nói cho đúng ra thì tháng trước, nó đã xin được việc ở một cơ sở kia và đã đi làm rồi. Nhưng làm thử được ngày đầu tiên, nó đã bỏ việc. 
      Thử hỏi thời này rồi mà còn bóc lột sức lao động con người ta quá đáng: một ngày làm 12 tiếng, từ 8 giờ sáng đến 8 giờ tối, cơm nước tự lo, mỗi tháng chỉ được nghỉ một ngày, lương khởi điểm là 3 triệu. 
      Không, chẳng cha mẹ nào lại muốn con mình bị vắt kiệt sức lao động như vậy cả. Thế là cu cậu lại vác đơn đi xin việc chỗ khác.
       Kể ra nó cũng có cái duyên xin việc. Nó mới nộp đơn được mấy ngày, thứ 5 vừa rồi người ta gọi hẹn gặp. Sau một hồi phỏng vấn, ông chủ bảo thứ hai tuần tới đến làm việc luôn. Một Công ty bất động sản khác cũng đã OK với phần trả lời phỏng vấn của nó. Nhưng mẹ nó "tư vấn", bảo nó hãy đi làm cho Công ty mà ngày mai sẽ là ngày làm việc đầu tiên.

* * *

       Công ty nhận việc nó là một Công ty chuyên sản xuất đồ nội thất. Công việc nó phải làm là Seo. Nghĩa là nó sẽ ngồi tại văn phòng, có máy lạnh, mặc "sơ vin", làm việc trên máy tính, quảng cáo sản phẩm cho Công ty. Tuy công việc này chưa đúng với chuyên ngành mà nó được học ở trường Đại học, nhưng một cơ may đã giúp nó biết làm việc này. Đó là...

* * *

       Đó là...
       Hồi nó học lớp 11 và em trai nó học lớp 9, hai anh em nó ghiền chơi game, ghiền đến mức nó học kém hẳn đi so với sức học của nó. Còn em nó vốn thông minh nên tuy ham chơi nhưng học vẫn giỏi. Mẹ nó thì đi dạy suốt ngày, biết đó mà không kiểm soát nổi. Chỉ có một điều khiến mẹ nó còn có thể yên tâm, đó là kết quả học tập của chúng nó không đến nỗi nào và ngoài việc ham chơi game thì anh em nó vẫn rất ngoan ngoãn.
       Rồi lần lượt anh em nó thi nhau vào Đại học, đi học xa hết. Không ai quản lý, kiểm soát, chúng nó chơi càng nhiều hơn. Có khi chúng nó thức suốt đêm để chơi. Lúc này, người kiểm soát chúng là hai bé nhóc người yêu chúng nó. Hai bé mách với mẹ chúng nó. Mẹ chúng nó cũng bó tay luôn.
      Nhưng rồi cũng vì chơi game nhiều quá, rành game nên chúng chuyển sang kiếm tiền bằng cách tải game. Công việc này không phải là ai cũng làm được. Và tuy tiền kiếm chưa được bao nhiêu, nhưng nó lại giúp Ku Din xin việc được dễ dàng vì nó đã biết làm quảng cáo như thế nào.

* * *

      Ừ thế là ngày mai Ku Din đi làm. Mức lương nó đề nghị ban đầu là 4 triệu. Không ngờ người ta đồng ý ngay. Nó băn khoăn: thế có bị hớ không? Mẹ nó an ủi: không hớ đâu, vì các Công ty khác mức lương ban đầu cũng chỉ 3 đến 3, 5 triệu là cùng. Nếu nó đề nghị 5 triệu, có khi người ta lại không đồng ý và tuyển người khác thì sao.
      Mẹ nó dẫn chứng ra:
     Thằng nhóc mới ra trường, dạy Toán ở trường mẹ nó, lương tập sự chưa tới 3 triệu một tháng kia kìa. Sau một năm, thằng nhóc ấy mới lên được 3 triệu và 3 năm  sau nữa mới được khoảng 3,3 triệu. Để lên được 4 triệu, thằng nhóc ấy phải mất khoảng gần 10 năm.
      Ngay mẹ nó, dạy đến năm nay là 24 năm mà lương mới ngoài 7 triệu. 
       Còn nó, lương thử việc hai tháng đầu là 80% của 4 triệu. Sau hai tháng, nếu làm tốt, được nhận luôn, nó sẽ được 4 triệu. Chế độ làm việc cũng tương đối dễ thở: ngày làm 8 tiếng, chiều thứ bảy và cả ngày chủ nhật được nghỉ. Một năm nghỉ phép 12 ngày. Thế là được rồi. 
      Vả lại, đây chắc chắn chưa phải là công việc nó lựa chọn. Nó mong muốn tìm được một việc khác phù hợp với chuyên ngành mà nó được đào tạo với thu nhập cao hơn cơ.

* * *

        Nó tìm được việc làm, dù lương chẳng bao nhiêu nhưng mẹ nó vẫn vui lắm. 
        Vấn đề không phải ở chỗ không phải nuôi nó nữa mà là ở việc có thể yên tâm về nó, yên tâm với việc nó đã biết bương chải vào đời để kiếm miếng ăn. Mẹ nó từng nói với nó: không phải là hiện tại Má không nuôi được con mà là về lâu dài, Má không thể sống mãi được. Con phải tự biết lo lấy cho bản thân mình. Con hãy nhìn vào Má, cách làm việc và tiêu pha của Má đã giúp chúng ta có được những gì chúng ta muốn, tuy chưa phải là nhiều. 
      Nó tìm được việc làm, nhưng như thế không có nghĩa là trách nhiệm của mẹ nó đã hết. Với mức lương như thế, biết đến bao giờ nó mới kiếm nổi một mảnh đất hoặc một căn hộ chung cư ở đất Sài Gòn. Mẹ nó nghèo, nó biết rõ điều đó. Nhưng nó cũng biết tuy nghèo nhưng mẹ nó cũng đã lo cho anh em nó học hành đến nơi đến chốn. Cho nên lời mẹ nó luôn luôn là kim chỉ nam cho mọi hành động, suy nghĩ của nó.
       Lương nó 4 triệu một tháng, nhưng nó biết nó chỉ có quyền tiêu 3 triệu thôi. Phần còn lại , sẽ vào tài khoản của mẹ nó. Và khi nó chưa có vợ, cho dù nó có làm ra bao nhiêu đi chăng nữa thì nó cũng chỉ được chi tiêu trong khuôn khổ. Phần còn lại, mẹ nó sẽ quản lý. Và như thế, chẳng bao lâu, cùng với sự giúp đỡ của mẹ nó, nó sẽ có được nơi an cư để mà lạc nghiệp. 
       Cái chính là nó tin mẹ nó. Những gì anh em nó có được đến bây giờ đều là nhờ sự tính toán và quyết đoán của mẹ nó. 

* * *

       Ban đầu, nó cũng đã lăn tăn giữa Công ty bất động sản với Công ty sản xuất đồ nội thất. Nó thích Công ty bất động sản hơn vì dù sao đó cũng là một Công ty lớn, đông người ra vào. Nó sẽ được làm việc với một đội ngũ chuyên nghiệp. Còn Công ty mà nó sẽ đi làm ngày mai, bộ phận Seo sẽ chỉ do một mình nó làm. Công nhân ở dưới xưởng sản xuất hết. Tại văn phòng, chỉ có vài người, có vẻ vắng vẻ quá! 
       Nhưng mẹ nó phân tích ngay: một Công ty lớn, đông người, sức cạnh tranh sẽ rất lớn, do đó, sự hiềm khích, ghen tỵ, chơi xấu nhau cũng sẽ nhiều hơn. Với một người mới chân ướt chân ráo vào làm như nó, lại không quen biết, thân thế gì, việc bị đánh bật ra là điều rất có thể. Còn nếu có tồn tại được thì chỉ riêng áp lực công việc, áp lực tâm lý cũng đã khiến nó mệt mỏi rồi. Hơn nữa, thị trường bất động sản ở Việt Nam vốn chông chênh, không thiếu gì Công ty đã phá sản. Thêm nữa, nếu làm việc ở đó, cái "phải không" cũng đủ khiến nó hết sạch tiền lương, thậm chí còn thiếu nữa. Cứ xoay vòng: đám cưới, đám tân gia, đám thôi nôi, đám đau, đám tăng lương, đám lên chức...cũng đủ chết. Bây giờ còn đẻ ra cái đám về hưu nữa. Về hưu cũng tổ chức như....đám cưới ấy!
        Còn ở Công ty này, ít người, ít va chạm. Vả lại, mỗi người đảm trách một phần việc, sức cạnh tranh sẽ ít hơn hoặc không có. Với lại, một mình nó làm Seo, nghĩa là nó vừa là tổ tưởng vừa là nhân viên cho công việc của nó, không sướng hơn sao, trong khi mức lương thì cũng như nhau. 
       Mẹ nó dẫn chứng ngay như mẹ nó: đang từ một trường lớn, xin về một nơi cả biên chế lẫn hợp đồng chỉ là 13 người, đâu phải mẹ nó...ngu. Mẹ nó thừa hiểu ở cương vị mới, mẹ nó được những gì. Cái được ấy bao giờ cũng có lợi cho anh em chúng nó, ít nhất là ở mức thu nhập về kinh tế.

* * *

       Thế là Ku Din hoàn toàn yên tâm. Ngày mai nó đi làm. Một chân trời mới đang mở ra trước mắt nó, tất nhiên là sẽ không ít những chông gai.