Thứ Hai, 20 tháng 10, 2014

VỀ LẠI TRƯỜNG XƯA




       Hôm nay là ngày "sung sướng" của các chị em. Mình cũng đã định tối qua sẽ đi một vòng các Blog nữ để chúc mừng nhưng biết làm sao khi gần 10 giờ đêm mới về đến nhà, mắt thì díp lại. Sáng nay thì dạy năm tiết. Chiều nay mới một giờ đã phải về lại trường cũ để làm chương trình. 
       Nhưng mình rất vui, vì sáng nay vừa đến trường đã nhận được quà của anh chị Tuân- Thu gửi. Mình mang lên lớp khoe ngay với học sinh. Chúng cứ là tròn mắt ra nhìn nhé! 
       Xong chương trình ở trường cũ lúc hơn 4 giờ chiều. Mình không dự liên hoan ở đó mà chạy ngay về trường mình. Trường mình cũng tổ chức mà.
       Lúc bốc thăm câu hỏi vui chơi, mình trúng câu: "Hãy mời một bạn khác giới lên bày tỏ một động tác tình cảm, một câu nói thân thiết sau đó dắt nhau đi một vòng bằng một điệu đi tiếu lâm nhất". Mình giả bộ nhắm mắt, úm ba la quay một vòng rồi chỉ ngay vào Dũng- thằng nhóc dạy Toán, bằng tuổi Ku Din. Hai cô trò như hai mẹ con, nên động tác tình cảm hay câu nói thân thiết dễ òm. Sau đó, mình với nó giả hai người say, đi xiêu xiêu vẹo vẹo thế nào va vào cửa kính. "Choang!". Mảnh rơi xuống tung tóe. Mọi người cười nghiêng ngả. Trời ơi, chưa gì đã phá hoại của công thế rồi. 
       Lát sau, mình mời Phó giám đốc lên với trò chơi: Câu hát như thế nào thì động tác như thế ấy. Mình hát: "Yêu nhau cởi áo ấy mà trao nhau...". Vừa hát, mình vừa cởi dần khuy áo của "đồng chí". Cởi đến cái khuy thứ ba thì "đồng chí" bỏ chạy. Còn mình mặc váy nên "đồng chí" không cách gì cởi được. Cười vỡ cả phòng.
      Ồ, sao mà mình dạn và nghịch thế nhỉ? Nếu trong không gian chỉ có... hai người, có cho tiền tỉ mình cũng chẳng dám nghịch thế. 

* * *

        Nhưng nhớ nhất vẫn là về trường cũ để làm chương trình. Dù sao thì mình cũng chỉ mới vừa ra đi thôi, về lại nơi mình đã gắn bó suốt 15 năm cũng là điều nên làm mà. 


           Trường cũ của mình đây rồi, chợt âm vang trong lòng câu hát: "Về lại trường xưa với bao kỉ niệm..."


          Hôm nay, trường tổ chức Hội thi "Tiếng hát giáo viên", chuẩn bị cho Hội thi cấp Tỉnh vào tháng Tư năm sau. Đây là hai người dẫn chương trình. 


           Thí sinh lẫn khán giả đều trong tư thế sẵn sàng. Hôm nay là ngày của các cô nên ai cũng chuẩn bị cho mình một bộ trang phục đẹp nhất, ấn tượng nhất. Có cả các cổ động viên nhí nữa kìa. 

            Và các nhân vật chính của chương trình, gồm 16 thí sinh


            Mình được mời với tư cách là Ban giám khảo. Cùng chấm với mình còn có Tuấn và Công. Công là cậu diễn viên hay múa đôi với mình đó. 

       Và tiếp theo là phần thi của các thí sinh:








        Còn nhiều nữa, tới 16 thí sinh cơ mà.



               Giây phút hồi hộp nhất: Công bố và trao giải.


          Ai cũng có giải cả, thấp nhất là giải khuyến khích. Ai cũng vui vẻ, sung sướng!



           Cô bé này đạt giải nhất đấy! Và con bé sẽ đại điện cho trường đi thi "Tiếng hát giáo viên" cấp tỉnh. Bên cạnh nó là thầy Hiệu trưởng.



             Lúc thử máy, bọn nhóc đã thử chụp mình tấm hình này. Dù sao ghi lại một kỉ niệm trong những lần về lại trường cũ cũng là điều nên làm. 

* * *

       Một ngày vui. Và khi trở về với chính mình trong căn nhà vắng, lại có cảm giác mình hơi nao nao, muốn nghe một bản nhạc buồn, gợi nhớ những xa xưa...