Thứ Ba, 4 tháng 11, 2014

CHÓ TÁP NHẦM RUỒI




       Ai chó táp nhầm ruồi? Cái con mụ tôi chứ ai! Tuy gọi là "chó táp nhầm ruồi", nhưng chẳng được một chút xơ múi gì cả. 
       Chuyện là thế này:
     Tối nay, tập văn nghệ cho giáo viên trong trường xong, lại ra quán cháo vịt quen thuộc gần trường, mỗi người làm một tô và ít miếng thịt dai ngoách, tôi mò về nhà lúc đã hơn 8 giờ. Chợt thấy dắt khe cửa một phong bì trắng kiểu như công văn của các cơ quan, tôi tò mò mở ra xem thử:



          Thì hóa ra là tờ giấy này- giấy mời Đại hội lần thứ nhất của Hội sinh vật cảnh. Hội đã được thành lập cách đây nhiều năm. Nhưng vì nhiều lí do cản trở nên mãi tới bây giờ mới tiến hành Đại hội được. Ở chỗ tôi, Hội...chim cảnh đã phát triển khá rầm rộ. Cánh đàn ông chơi...chim khá nhiều. Mọi người hỏi tôi có tham gia không. Tôi lắc đầu, bảo khi nào có Hội chơi... bướm cảnh tôi mới tham gia. Nói rồi cười hi hi ha ha, xong cũng quên đi.

       Hội Sinh vật cảnh ư? Tôi biết lí do vì sao mình được mời. Đó là do cái công trình non bộ làm từ xốp bỏ và giẻ rách của tôi. Cả cái Huyện này, có ai mà làm non bộ như tôi không? Nó chả có một cái gì gọi là đáng giá. Người ta có thể bỏ ra tiền triệu, tiền tỉ để chơi một hòn non bộ. Còn non bộ của tôi đáng giá bao nhiêu mà đòi vào Hội.
      Tôi cũng hiểu ngay rằng nếu tham gia Hội, sản phẩm của tôi sẽ được quảng bá và sẽ có cơ hội kiếm tiền. Hội có một trụ sở riêng. Nơi đó, trưng bày sản phẩm của tất cả các thành viên, từ cây cảnh, hoa cảnh, chim cảnh, tranh đá quý, non bộ cho đến đủ các thứ được gọi là để... chơi. Nếu tham gia Hội này, tôi cũng sẽ phải mang sản phẩm đến đây để trưng bày. Nếu có khách hàng nào thích, tôi có thể bán và lấy tiền đút túi.

       Trời ơi! Non bộ của tôi mà đen bán ư? Nếu khách hàng hỏi tôi làm non bộ bằng gì, chả lẽ tôi lôi ra những là quần áo cũ, thau thủng, nồi rách, ghế gãy, chai nước rửa chén bỏ, chai đựng mắm đã ăn hết, mẩu gỗ vứt sau hè, thanh sắt lượm ngoài đường... mà nói là chất liệu ư? Người ta cười cho chết. Rồi người ta hỏi giá thành một hòn non bộ vừa vừa bao nhiêu, thì tôi biết nói thế nào? Chả lẽ nói chỉ khoảng 100 ngàn? Ai mà bán một "sản phẩm nghệ thuật" rẻ như thế? Mà nói là một hoặc vài triệu là đi cắt cổ người ta à? Thôi thôi, tôi không chơi cái vụ này đâu.
      Dĩ nhiên, đã chấp nhận vào Hội và đem sản phẩm đi trưng bày, tôi sẽ phải làm một cách chuyên nghiệp hơn, tức là thay vì các thứ bỏ đi, tôi phải mua các vật liệu cho đàng hoàng. Ví như thay vì làm ngọn đồi bằng cái thau rách, tôi phải mua thép hoặc sắt để uốn khuôn. Nhưng mà ai đi dạy cho tôi? Ai múa cho tôi? Vả lại, cái bàn tay này, uốn sắt thép sao nổi? Cái bàn tay này mà nhúng mãi vào xi măng thì làm sao cầm phấn mà viết bảng? Mỗi lần tôi làm non bộ, bàn tay bị xấu cả tháng trời chưa hồi phục lại được. Thôi tôi không đâu. Ai muốn chơi thì cứ chơi đi, tôi nghỉ.

* * *

       Tuy nhiên, việc nhận được cái giấy mời này cũng khiến tôi nhớ lại lần đi tham dự Festival Bình Định năm 2008.



       Trong ảnh là những sếp lớn của Hội sinh vật cảnh tỉnh Quảng Ngãi. Họ toàn là những cây đa cây đề trong nghề... chơi cảnh cả đấy. Tôi là người mặc cái quần màu đỏ kia kìa. Ảnh chụp vừa không rõ lại vừa...  xấu nữa chứ.
        Năm đó, tôi mang bức tranh làm bằng muối của mình đi tham dự Festival. Ngày về, một trận mưa lớn đã làm bức tranh bị hỏng vài chỗ. Tôi vứt đi luôn, với ý nghĩ sau này sẽ làm lại. Nhưng rốt cuộc cũng chưa bao giờ bắt tay vào làm nữa. Chỉ tiếc là hồi đó không có máy ảnh để lưu giữ lại. Tôi nhớ khi tôi trưng bày bức tranh, khách đến xem, nhất là khách trẻ con, ngạc nhiên lắm, cứ lấy tay chấm vào bức tranh rồi đưa lên miệng nhấm thử xem có đúng là muối không. 




         Kỷ niệm về Festival năm đó còn là bức tranh này. Đây là tranh cắt bằng giấy của kỉ lục gia Phú Thảo- người đã được giới thiệu trên truyền hình Việt Nam về tài cắt khuôn mặt người nhìn nghiêng chỉ trong vòng năm phút. Tôi nhớ hôm đó, ông ấy cắt hình tôi chỉ khoảng 2 phút là cùng. Thêm mấy nét viết chữ kiểu thư pháp nữa, tôi đã có bức hình này. Tôi chỉ phải trả cho nhà kỉ lục có 20.000đồng. 
        Trước khi đi Festival, tôi mua một cái sim điện thoại mới, cất sim hiện dùng ở nhà. Ở đây, tôi gặp và quen khá nhiều người, họ đều là nghệ sĩ ở nhiều lĩnh vực: cây cảnh, đá cảnh, tranh đá, điêu khắc gỗ... Những tác phẩm của họ đẹp đến nỗi tưởng như trong đời chỉ có thể duy nhất một lần được chiêm ngưỡng. Một vài người xin tôi số điện thoại. Tôi liền cho họ số ở cái sim mới. Khi hết Festival, tôi trở về nhà, tháo sim mới vứt đi, chấm dứt mọi cuộc gọi, mọi tin nhắn. 

* * *

        Thôi, cất cái giấy mời này đi, ngủ kĩ cho khỏe cái thân. Tham gia cái Hội này thì thời gian đâu mà làm tác phẩm. Mà nếu không có tác phẩm thì sao gọi là Hội viên được. Vả lại, muốn tồn tại thì phải có tiền. Tôi chưa bao giờ lấy tiền của ai từ một hòn non bộ dù là nhỏ nhất thì làm sao có vốn để làm tác phẩm cơ chứ.
       Tốt hơn hết là bỏ vài quyển giáo án vào cặp, mai lo mà đi dạy đi Mụ Phù Thủy à. Xem nào, sáng mai bốn tiết và hai khối 11 và 12. Cứ thế mà sống đi Mụ nhé!