Thứ Hai, 17 tháng 11, 2014

TRÊN CON ĐƯỜNG HOA NẮNG



         Ngày mai, Su-ri về lại Nha Trang. Không hiểu sao tối nay, tôi lại thấy lòng bồi hồi, thương cháu đến khó tả. Chiều qua, phải đưa Su-ri xuống Ngoại vì sáng nay tôi phải đi dạy, sợ Su-ri không dậy sớm được thì tôi sẽ trễ giờ đến trường. Mới xuống tới nhà Ngoại, con bé đã nước mắt ngắn nước mắt dài, đòi ngủ với Dì Thủy. Cuối cùng, tôi phải nói dối là đêm nay Dì sẽ ngủ ở đây với con, nó mới hết khóc và ra ăn cơm. Tôi dỗ nó ngủ thật say rồi mới ra về. Vậy mà sáng nay nghe Mẹ gọi điện, bảo là nửa đêm Su-ri thức dậy, không thấy Dì Thủy đâu, khóc ầm ĩ. Mẹ phải giả bộ gọi điện, nói rằng Dì Thủy nói là chấm xong bài sẽ xuống ngay bây giờ, nó mới chịu nín.
        Cả ngày nay tôi làm việc ở trường, chiều về cũng không dám xuống vì nếu thấy tôi, Su-ri nhất định sẽ đòi theo và thế thì đến sáng, tôi sẽ không kịp đi dạy. Tối về, cặm cụi may cho xong cái váy cho cháu. Vậy là ngày mai lại xa Su-ri rồi, ít ra tới hè mới có thể gặp lại. Tết này, Su-ri sẽ về quê Nội ở Thái Bình, không về Quảng Ngãi đâu.
       Lẽ ra thứ 6 tuần này, tôi sẽ đi Nha Trang để mừng Sinh nhật Su-ri, dự định sẽ tổ chức sớm vài ngày cho các Dì vào chơi luôn. Nhưng cái công văn chết tiệt đã khiến tôi phải dừng mọi dự định. Thế là tuần sau, lại xách Va-li đi công tác tới một tuần. 

* * *

       Thôi thì ngày mai cháu về rồi, vài kỉ niệm với con đường đầy hoa và nắng quê Ngoại mình Su-ri nhé!


            Lần nào lên tới đây, Su-ri cũng hái cho mình một bó hoa đồng nội. 


             Hai dì cháu mình cùng múa nào! Ồ, con hãy tạm bỏ cái hộp xôi đang ăn dở ra đã nào. Mình múa thật đẹp cho mẹ Nhàn nhìn thấy nhé!


               Nắng sáng thật đẹp trong cái se se của hơi gió mùa đông. Miền Trung chưa lạnh nên đủ cho dì cháu ta không cần mặc áo ấm. Con hãy dang rộng tay và chúng ta bắt đầu quay vòng nhé!


        Nắng trong như thủy tinh rải vàng trên rừng cây dào dạt. Gió vờn nhẹ trên mái tóc con mềm. 


           Đã hết vòng quay, bước chân thật đều con nhé! Và hãy cười thật tươi! Nụ cười tuổi thơ như một làn nước trong lành.



         Rồi giơ tay thật cao, như tạo hình cuối cùng khi vũ khúc đã kết thúc. Con thấy không, mặt đất dưới chân ta thật yên lành. Tiếng chim xa xa đang gợi lên cái thanh vắng mênh mang của đại ngàn xa thẳm.

                            Nắm chặt tay dì, chúng ta đi hái hoa con nhé!



          Nào, hãy bước tới, trước mặt con, con đường luôn ẩn chứa trong nó những điều kì thú mà con chưa thể biết hết đâu.


                    Chạy nhanh đến bên Dì, con sẽ luôn luôn có điểm tựa.


          Giỏi lắm, con hãy tự bước đi! Trước mặt con, đã là một vườn hoa nắng rồi đấy!



         Thảm hoa như dệt những ước mơ xa xưa. Con có nhớ hôm qua, con nói với dì là sẽ hái hoa tặng cho những người con yêu thương nhất không?


         Kìa một chú bướm nâu với những hoa văn trên bộ cánh sặc sỡ. Khe khẽ thôi kẻo nó bay đi mất đấy!



           Sau lưng chúng ta là một vùng sông nước bao la. Khi con lớn lên, con sẽ đi đến tận cùng của dòng chảy. Con sẽ hiểu thế nào là ngọn nguồn của những yêu thương.


         Và con đường đẹp lắm! Lá khô xào xạc dưới mỗi bước chân. Nhưng thảm xanh ngút ngàn kia vẫn rì rào muôn niềm hi vọng.


        Nếu có lúc nào thấy mỏi mệt bước chân, con hãy tựa vào dì. Vai dì vẫn đủ lớn và tuổi dì vẫn đủ dài để dõi về ngày con lớn khôn.


          Và thiên thần của dì, con hãy như một chú chim trời, sải đôi cánh bé nhỏ và mạnh mẽ bay lên!