Thứ Năm, 27 tháng 11, 2014

DÒNG SÔNG PHẲNG LẶNG




       Nàng ngồi trước mặt gã, trong một quán cafe khá lớn bên bờ bắc của dòng sông Trà. Nếu nhớ một cách chính xác thì cho đến lúc đó là một năm một tháng nàng mới gặp lại gã. Tháng 10 năm ngoái, giữa một đêm mưa, nàng khoanh tròn trong chiếc áo khoác trên ghế xô-pha và ngủ. Gã ngồi trước mặt nàng, thầm thì: "Trông Ngốc như một con cún con vậy". Nàng cười thầm: Cún già chứ cún con gì nữa. Nàng sắp bước sang tuổi 47.

* * *

       Trời hơi lành lạnh, gió từ con sông Trà khiến nàng thấy se se. Ánh sáng mờ của ngọn đèn chiếu vào mặt gã, không rõ lắm nhưng cũng đủ để nàng hình dung gương mặt của người đàn ông đã hơn một năm rồi không gặp. Gã to lớn hơn năm ngoái nữa. Gã đã gần 80kg, tức là gần gấp đôi nàng. Do đó mà trong mắt gã, nàng vẫn cứ mãi bé nhỏ thế thôi.
      Khi gã hỏi về sự thay đổi của nàng, nàng thấy chạnh lòng, nước mắt chực ứa ra. Gã không hiểu được nàng, nhưng gã biết cách làm cho nàng khuây khỏa. Gã trả tiền cafe và bảo nàng: "Mình đi đi!". Chiếc xe máy chạy chầm chậm trong đêm, lần lượt đi qua những nơi mà nàng đã đến.

* * *

       Sáu năm trước, trước giờ lên sân khấu chỉ 3 tiếng đồng hồ, gã còn chở nàng đi dọc bờ Nam con sông Trà, qua cầu Trường Xuân, rồi lại dọc theo bờ Bắc để rồi lại qua cầu Trà Khúc mà vào thành phố. Ngang qua khách sạn Mỹ Trà, gã chợt hỏi: "Có bao giờ Ngốc nghĩ chúng mình sẽ ở trong một phòng nào đó của khách sạn kia không?". Lúc đó, gã mới 27 tuổi và chưa kết hôn. 
        Ngồi sau lưng gã, nàng cười thầm. Gã đang đoán nàng sẽ nói gì đây? Ừ thì nàng nói chứ, sao lại im lặng được:   
     - Chuyện gì cũng có thể...!
     Gã cướp lời nàng:
     - Vậy thì vào nhé!
      Nàng cười lớn:
     - Ba tiếng nữa lên sân khấu rồi, không kịp đâu. Về với đoàn thôi kẻo mọi người chờ.

* * *

       Rồi gã có vợ, có con. Con trai gã bây giờ đã bốn tuổi. Nàng vẫn còn là một bí ẩn đối với gã. Còn nàng, nàng không coi gã như một miền đất lạ cần khám phá. Nàng hiểu cái kết thúc không có hậu của nó và chẳng hề muốn mạo hiểm. 
      Còn gã, gã vẫn xao lòng trước đôi mắt buồn thăm thẳm của nàng.

* * *

       Đêm sông Trà mênh mang...