Chủ Nhật, 23 tháng 11, 2014

TẢN MẠN TRƯỚC KHI LÊN ĐƯỜNG





       Lại phải lôi chiếc Va-li quen thuộc ra, xếp vào đó vài bộ quần áo và sáng mai, lại một người, một ngựa lên đường. Lần này, đi công tác tới một tuần. May ra nếu cấp trên cho cắt xén chương trình thì tối thứ sáu tuần tới sẽ có mặt ở nhà, không thì thứ bảy mới trở về.
       Trước khi lên đường, đầu óc không trống nhưng cũng không đầy, tự nhiên muốn viết một cái gì đó.

* * *

      Ngày 26- 11 này là Sinh nhật con trai lớn - Ku Din. Năm nay, mình không viết lời mừng Sinh nhật con ở đây nữa. Mình đã viết trên FB rồi. Mình ngồi thẫn thờ một hồi, rồi chúc mừng nó như sau:


                               CHÚC MỪNG SINH NHẬT CON TRAI YÊU QUÝ- KU DIN - 2014


                                         Ừ con nhé, xa rồi thời vụng dại
                                         Con giờ đây đã khôn lớn nên người
                                         Đã tự bước - đường đời không quản ngại
                                         Cũng không còn bỡ ngỡ tuổi đôi mươi!

                                                                      Mẹ vẫn biết mình ngày càng nhỏ bé
                                                                      Chẳng còn đâu điểm tựa lúc con cần
                                                                      Tự sức mình, con phải vững bước chân
                                                                      Trước thử thách đừng tần ngần con nhé!

                                         Thấy không con hết rồi thời thơ bé
                                         Mẹ nâng niu, chăm, bế, nựng hàng ngày
                                         Bước đi đầu chập chững mẹ cầm tay
                                         Con thêm tuổi, mẹ bớt đi một tuổi.

                                                                       Con bây giờ sức trai đang nóng hổi
                                                                       Bao say mê, bao khát vọng tang bồng
                                                                      Cứ vẫy vùng cho thỏa chí đàn ông
                                                                      Có thể ngã chứ đừng chùng chân bước.

                                         Những gian khó, cuộc đời không báo trước
                                        Cũng là con phải tự vượt chính mình
                                        Sống và yêu với tất cả chân tình
                                        Và luôn nhớ trong tay mình có mẹ
                                                                                                     22 - 11- 2014.


        Đây là tấm hình mới nhất về nó, trong dịp nó về nhà làm các loại giấy tờ để vào xin việc. Giờ thì nó đã là một người đi làm rồi. Nó tự nuôi nó rồi, mình không còn phải lo cái ăn, cái mặc hàng ngày cho nó nữa. Nhưng mình đã phải nghĩ đến những thứ lớn hơn, chẳng hạn như đất, như nhà, như tiền cho nó cưới vợ. Ôi, cuộc đời một người làm mẹ...

* * *

       Tự nhận thấy mình là kẻ ngu không thể tả. Ai lại mãi tới tận tối qua, mình mới lần mò bấm trúng vào một cái ô nào đó như là chát (điện thoại) vậy. Thế là hiện lên bao nhiêu là lời nhắn của bạn bè blog, có những lời nhắn cách đây đã một năm mà mình có biết gì đâu.
       Hèn gì Chim Biển nhắn là đã gửi cho mình một cái hình đốt xốp tạo non bộ. Thế mà mình hết qua Blog Chim Biển lại đi ngó nghiêng ở nhà mình rồi kết luận là chả thấy đâu cả.
       Một em ở tận Lâm Đồng, xin số điện thoại để hỏi thêm về cách làm non bộ, mình cũng chẳng biết nên không trả lời.
       Rồi rất nhiều bạn bè, anh em khác. Mình vẫn thấy họ trên dòng khách vào thăm, nhưng mình chẳng thể có thời gian để thăm hỏi lại các bạn. Nếu các bạn nhắn cho mình ngay trên Blog thì mình đã biết đường mà trả lời rồi. Các bạn chắc giận mình, nghĩ mình là kẻ lạnh lùng hoặc thiếu... lịch sự lắm nhỉ? Các bạn có biết đâu là chỉ do cái dốt của mình mà ra. À, bây giờ thì mình nhớ rồi, mục đó là Hangout. 

* * *

       Giờ thì mình đã có một ngôi nhà nữa ở FB. FB cũng không phải do mình làm đâu. Cháu gái của mình nó làm cho đấy. Mình mới qua được có hơn một tuần, nhưng tự nhiên thấy ngại ngại thế nào ấy. Bên đó rất đông. Mình cũng không biết vì sao mà bài mình viết bên nhà mình, thế nào mà nó lại nhảy ngay qua nhà hai con trai mình ở, để cho đám bạn của chúng phát hiện ra và kéo vào. Ôi thế này thì chỉ một thời gian nữa, cái đám học sinh của mình nó biết hết. Vậy thì làm sao mình dám viết những bài mang tính chất cuộc sống đời thường với những trăn trở, ngóc ngách, được mất, thiệt hơn...của đời một con người đây? 

* * *

       Qua FB, mình đi tìm ngay những người quen: anh Phú Đoàn, chị Thu Yến Vũ, chị Hạt Cát, chị Phương Nguyên, anh Vĩnh Ba, anh Thạnh Đà Lạt...Gặp được mọi người, mình mừng như gặp được người thân lâu ngày vậy. Bên đó, cái mục để chát nó dễ hơn bên này. Nhưng mình cũng chưa biết dùng. Mình đã nói là về cái khoản này mình ngu lâu lắm mà.

* * *

       Qua FB, cũng tình cờ thôi, mình nhìn thấy ảnh của em chồng xưa và chồng xưa. Mình bấm vào nhắn tin kết bạn nhưng họ không trả lời. Có thể họ ít lên FB nên vẫn chưa biết. FB của em chồng chỉ có mỗi cái hình, không có bài viết hay kết nối với ai cả. Ngoài đời, nó vẫn hay gọi điện cho mình. 
       Còn chồng xưa (mình đã nói là vì sao mình dùng từ như vậy rồi mà. Mình có chồng khác đâu mà gọi người ấy là chồng cũ. Gọi chồng xưa là đúng rồi), mình nhắn tin kết bạn với cái tên Vũ Thanh Nhuận, tức là Vũ Châu- Thanh Thủy- Nhuận Vũ, tên lót của mình và hai con trai anh ta. Trên FB ấy, mình thấy ảnh vợ mới và hai đứa con sau của anh ta. Hầu như FB của anh ta cũng chẳng viết cái gì. Mình ngắm thử mặt cô bé vợ mới, không thấy rõ. Còn thằng bé con, nó khoảng 4, 5 tuổi và không thấy giống Din- Lu của mình gì cả. Có thể nói một cách công bằng và thành thật là Din Lu của mình hồi bằng thằng bé ấy bây giờ xinh trai hơn nhiều. Còn con bé mới sinh trông cũng khá bụ bẫm. Mình cứ mỉm cười với ý nghĩ hai đứa bé tí xíu ấy lại cùng dòng máu với Din Lu nhà mình. Cũng ngộ đấy chứ! Nếu bây giờ, có cơ hội gặp hai đứa bé ấy, nhất định mình sẽ ôm chúng vào lòng và thơm lên đôi má ngây thơ của chúng. Mình chỉ không thích bố của chúng chứ chúng thì có tội tình gì. 

* * *

       Thôi, tản mạn thế đủ rồi. Mình phải chuẩn bị vài thứ để sẵn ra trước mắt kẻo quên. Ở tới một tuần, quần áo phải mang theo nhiều kẻo không giặt được lại không có đồ thay. Chợt nhớ mấy câu tứ tuyệt được làm từ năm 1996:
                                                Ta - kẻ bộ hành lẫn vào chiều gió
                                                Bụi đường đặc quánh giọt mồ hôi
                                                Mùi nhân gian trộn vào hơi thở
                                                Chỉ của riêng ta - vần thơ chẳng thành lời...