Chủ Nhật, 21 tháng 12, 2014

ĐI QUA THỜI GIAN




                                       Cũng đôi lần muốn nói
                                        Anh là người...xa xưa
                                        Chỉ sợ rằng anh hỏi:
                                        Em hay nói câu thừa?

    

     Tức giận, nàng gào lên trong máy, rằng nàng ghét gã, nàng quên gã rồi. Gã đừng bao giờ gọi điện hay nhắn tin hay tìm gặp nàng nữa. Mệt mỏi, chán nản, hờ hững, lạnh nhạt... tất cả mọi trạng thái đều có trong nàng. Giọng nàng không còn nũng nịu, âu yếm như khi nàng vui vẻ nữa mà nó đanh lại, cay nghiệt một cách đáng ghét.
      Gã vội vàng xoa dịu và cúp máy. Gã chờ nàng nguôi giận. Gã quá hiểu nàng. Nàng độc ác nanh nọc đó nhưng cũng chỉ được vài ngày thôi. Cơn điên của nàng bất chợt đến rồi cũng bất chợt đi. Nếu nàng điên, nàng giận, nàng gào thét thì không có gì đáng sợ. Cái đáng sợ nhất là nàng không còn điên, còn giận, còn gào, còn thét nữa.

* * *

     Còn nàng, trong sâu thẳm vẫn là sự cô độc đến cực đoan. Sau mỗi lần gào lên với gã như vậy, nàng buông máy, buông mình xuống căn phòng trống đến rợn cả người. Bóng tối phủ lên đôi mắt nàng. Nàng chợt thấy mình già nua và tàn lụi một cách đáng sợ.
      Thế mà sáng ra, trang điểm, đóng bộ vào đi ra phố, nàng vẫn khiến bao nhiêu người phải trầm trồ: Sao mà vui vẻ trẻ trung giữ vậy! Vui ư, trẻ ư? Ai biết được trong lòng nàng, trái tim nàng như đã già đi cả trăm tuổi. Nàng chỉ sục sôi được có một lát rồi lại tắt ngấm. 
     Nhưng nếu nói là nàng quên gã rồi thì gã cũng đâu chịu tin. Ừ thì muốn thế nào nàng cho như thế. Cái lưỡi không xương, nàng nói thế nào mà chẳng được. Muốn thế ư? Thì thế! Nàng tuôn ra một tràng, nào là nàng nhớ gã, mong gặp gã, trên đời này gã là người quan trọng nhất đối với nàng, trái tim nàng chỉ dành cho riêng gã mà thôi. Hẳn là gã hả hê và sung sướng lắm! Hay là gã cũng như nàng, nói dối không biết ngượng miệng. Vì cái điều nói dối ấy có hại đến ai đâu. Gã vẫn có cuộc sống của gã. Trong cuộc sống ấy chẳng mấy khi có bóng dáng nàng ngoài những lần trốn vợ đi chơi. Còn nàng, cũng chỉ thế. Có khi cả năm trời mới gặp gã một lần qua loa chiếu lệ. Những lúc cô đơn nhất nàng cũng không hề nghĩ đến gã. 

* * *

      Thế mà nói là quên gã rồi thì gã đâu có chịu. Nàng cũng không hiểu gã muốn bấu víu vào cái gì nữa. Quá khứ qua đã lâu. Quá khứ đó đủ để hình thành trong nàng sự coi thường đối với gã. Tuy nàng hiểu vì sao gã phải làm như vậy nhưng vẫn cứ coi thường. Người ta không thể yêu người mà người ta coi thường. Nhưng thực lòng nàng thấy quá đắng cay...
      Nàng thấy lòng rưng rưng, muốn khóc nhưng không một giọt nước nào chảy ra được.
      Thôi, chuẩn bị đồ đạc, mai đi biểu diễn. 
     Trên sân khấu, nàng từng là người tình ảo của nhiều chàng trai với những vũ điệu về tình yêu hết sức tha thiết. Nhưng ngoài đời, tình yêu của nàng cũng có bao giờ là thực?