Chủ Nhật, 28 tháng 12, 2014

ĐI QUA TUỔI 46




       Đột nhiên tối nay nảy ra ý nghĩ: một năm sắp hết, sao mình không thử tổng kết lại xem năm qua, mình đã sống như thế nào, đã đi những đâu, đã làm được những việc gì, đã gặp gỡ những ai...
       Năm đã qua là một năm nhiều thay đổi trong cuộc sống của mình. Tuy nhiên, theo mình nghĩ, tất cả đều theo những hướng tốt đẹp tuy chưa phải là mĩ mãn. Ừ thì trên đời, có gì là hoàn hảo đâu. 
       Riêng mình, vẫn vậy. Cuộc sống bình thường, thu nhập bình thường, buồn vui bình thường. Vẫn viết Blog, giờ lại nhảy thêm qua FB nữa. Qua FB với mục đích là gặp được những người quen biết ngoài đời. Trên Blog, bạn bè nhiều nhưng toàn là chưa một lần gặp gỡ. Nhưng Blog thân thiết hơn FB. Chỉ có điều là bận quá, không thăm hỏi mọi người được nhiều thôi.
      Vẫn viết văn và thơ. Văn thì càng ngày càng táo bạo, bộc lộ cái "tôi" của mình rõ nét hơn. Còn thơ thì muôn thuở vẫn là sự cô đơn đến rợn ngợp.
        Nhưng mình thích sự cô đơn. Chính sự cô đơn là động lực và cảm hứng để sáng tạo. Nếu không có sự cô đơn này, mình mãi mãi chỉ là một kẻ an phận với những trách nhiệm và bổn phận vô cùng linh tinh của một người đàn bà muôn thuở.
       Mình càng ngày càng không còn là ... đàn bà nữa rồi. Mình không hề ao ước cuộc sống gia đình, không muốn chăm sóc bất cứ người đàn ông nào. Nếu có cơ hội ngồi tâm tình với một ai đó thuộc về thế giới... đàn ông, mình chỉ hứng thú được chừng 2 tiếng đồng hồ là đã muốn chia tay ai về nhà nấy rồi. 
      Tình yêu lớn nhất của mình lúc này là Ba Mẹ và các con, các em, các cháu. Trong đó, tương lai của Din Lu mới là điều cần quan tâm hàng đầu. 
       Cũng có đôi lúc thấy mệt mỏi và đơn độc quá! Buồn nữa! Nhưng rồi qua rất nhanh cảm giác đó. Trước mắt còn quá nhiều việc phải làm. Mục tiêu cho từng năm luôn luôn được đặt ra và phải cố gắng hoàn thành. Chưa bao giờ mình buông xuôi, vô trách nhiệm với cuộc đời mình để rồi có ai hỏi thì trả lời một câu hết sức vô nghĩa: "Hên- xui". Mình ghét nhất hai chữ đó. Sao lại hên- xui? Đời mình chẳng phải do chính mình tự quyết định sao?
       Tuổi 46 đã sắp khép lại. Nhưng chưa bao giờ mình nuối tiếc sao mình lại lớn tuổi thế hoặc tuổi xuân qua mau thế. Với mình, tuổi nào cũng là mùa xuân cả. Người ta nói mình đang ở tuổi hồi xuân. Mình phản đối, nói rằng mình chưa bao giờ già nên lúc nào cũng xuân, chẳng có gì phải "hồi" hết.
      * * *

       Ừ, tuy cũng có lúc buồn, lúc cô đơn, lúc chán nản, lúc mệt mỏi, lúc tuyệt vọng nhưng với mình, tuổi nào cũng là những mùa xuân của cuộc đời.



        Cùng gia đình viếng Nghĩa trang liệt sĩ và thăm mộ ông bà hồi đầu năm.



                  Hoàn thành những khối non bộ lớn.


                                 Thiết kế ra bao nhiêu là váy áo.


                   Và dĩ nhiên không thể thiếu được : Sân khấu! 



                                Bên gia đình thân yêu!


             Biển quê nhà và những phút thư giãn bên Ba Mẹ và các em!


                          Sài Gòn cùng các con trai và con dâu tương lai.



            Cùng các bạn nữ học chung cấp hai trong buổi họp lớp.



               Cùng các đồng nghiệp ở trường cũ.


                       Cùng với các học sinh lớp 12 sắp ra trường.




                   Sinh nhật 46 tuổi- một ngày đầu tháng 8.



              Ngày cuối cùng ở ngôi trường đã gắn bó 15 năm.


                    Cùng với đồng nghiệp ở nơi công tác mới! 



                     Và những khoảnh khắc riêng tư.