Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2014

CẠN




                                                 Cạn chén đi em chút rượu thừa
                                                 Ân tình ngày cũ hết hay chưa
                                                 Ngày mai trong chốn đời phiêu bạt
                                                Giật mình chợt tiếc lúc say ... xưa !
                                                                                             17 - 6 - 2007






        Tối nay, uống rượu với Phương và Cường.
        Uống quá nhiều rồi.
      Từ ngày về trường mới, đâm ra lại hay uống. Cứ mỗi lần Phương, Cường, Dũng uống, lại gọi mình. Mình vốn chỉ định ngồi chầu rìa. Nhưng bao giờ cánh đàn ông cũng dành cho mình một ly. Và khi họ uống thì cũng mời mình nâng cốc. Thế là mình uống.
       Mình không thích uống bia, nhưng lại uống rượu được. Hình như tối nay uống quá nhiều rồi. Nhưng mãi mà chẳng say. Về nhà rồi cũng không say.
         Đêm nay cũng không say.
         Mà mình lại muốn say!

* * *

         Trên FB, Nam bảo: Thơ chị cô đơn đến tê tái lòng. Ừ thì cô đơn. Mình sinh ra để cô đơn mà.
         Gặp mình, nhiều người ngạc nhiên: người như thế kia, sao lại cô đơn được? Phương giải thích: Chị ấy chọn cuộc sống đó! 
         Có đúng là mình chọn không?
         Trái tim mình như đang vỡ ra. Mình không còn niềm tin vào ai cả. Trước mắt mình, mọi thứ tối sầm, cay đắng như vị của cái chất lỏng mà tối nay mình đã uống bao nhiêu không biết nữa. 
        Đột nhiên muốn thèm được như Kiên, gọi điện nói chuyện với mình cả tiếng đồng hồ với giọng nói hoàn toàn tỉnh táo. Thế mà sáng ra lại gọi điện trở lại, nói tối qua say quá, không nhớ là đã nói gì. Có đúng thế không nhỉ? Chẳng lẽ đàn ông là thế sao? Và điều này mình đã nghe được từ nhiều người chứ đâu phải chỉ mình Kiên. 
       Thế sao mình không say nhỉ? À, mình không thể say vì nếu có say, mình cũng chả biết sẽ gọi điện đi đâu và nói những lời huyên thuyên để rồi sáng ra không nhớ gì cả với ai. Nhiều khi tỉnh táo quá cũng là một bi kịch. Mình tỉnh táo đến mức chỉ ao ước được say.

* * *

       Vì nếu không say, sẽ buồn.