Chủ Nhật, 14 tháng 12, 2014

TỰ TRÀO TUỔI 46






                                        Bốn mươi sáu tuổi vẫn chưa già
                                        Rậm rực trong người chẳng nói ra
                                        Hôm qua đi chợ thấy váy đẹp
                                        Lại muốn ti toe lục ví nhà

                                        Bốn mươi sáu tuổi thích la cà
                                        Chỗ nọ chỗ kia hỏi lân la
                                        Nơi nào uy tín, sang sửa đẹp
                                        Rốt cuộc mày môi tựa như... ma!

                                         Bốn mươi sáu tuổi sắp lên bà
                                        Thế mà vẫn thích chuyện... trăng hoa
                                        Ra đường mắt vẫn mê ... trai đẹp
                                        Đêm về tơ tưởng mộng xa xa

                                        Bốn mươi sáu tuổi chưa nên nết
                                        Tức giận Ông Xanh cái sự già
                                        Ông mà ưu ái đem sổ phết
                                        Cho lên trăm tuổi, cười như ... hoa!
                                                                                               14 - 12 - 2014



     Cong lưng mỏi cổ chấm cả đống bài học trò, tự nhiên nghĩ sao mình không tự trào cái cho vui. Thế là phóng bút viết cái bài thơ tào lao này. Kệ, ai muốn nghĩ sao cũng được.
      Học sinh khoái mình ở chỗ thẳng thắn. Mình bảo, sinh ra đàn bà là để... mê trai; sinh ra đàn ông là để... mê gái! Hai cái giới ấy mà không mê nhau thì cuộc đời còn gì là thú vị nữa. Mình nói thì nói vậy đấy, thế nhưng học sinh sợ mình một phép, khi mình bắt đầu cất tiếng giảng bài. Đôi mắt mình biến chuyển theo trạng thái. Lúc cũng buồn đến se sắt lòng những ai nhìn vào đó. Nhưng khi tức giận, mình cũng hung dữ như một con cọp cái chính hiệu. Nhưng cũng lạ là cho dù mình có tức giận đến đâu đi nữa thì lũ học sinh tinh nghịch và dễ thương cũng không giận mình. Bao năm tháng đi qua, ít nhất mình cũng có được hạnh phúc từ cái tình của học trò.






       Thấy trai... đẹp, không thể không... mê! Nói đùa thôi, đây là thằng cháu ruột gọi mình bằng Dì. Nó bằng tuổi Ku Lu, đã đi làm cán bộ nhà nước. Mình chứng kiến nó từ ngày sinh ra cho đến bây giờ. Mình vừa là Dì ruột nó lại vừa là cô giáo chủ nhiệm lớp 12 của nó. Trong hàng trăm tấm hình đã đăng trên Blog, vậy mà chưa có một tấm hình nào đăng cùng nó. Nhớ lại những năm tháng vất vả đã qua của nó và mẹ nó, vẫn thấy thương nghẹn lòng. Ừ thì đấy là tình máu mủ mà. 
       Gọi là tự trào tuổi 46, vậy mà lại lan man nhớ về đứa cháu ruột. Con người kể cũng lạ!