Thứ Năm, 4 tháng 12, 2014

Ứ PHẢI HOA KHÔI




       Tội nghiệp cho cái thân tôi, lại nhận công văn đi công tác ở thành phố Quảng Ngãi nữa. Nhưng may, lần này chỉ đi có hai ngày vào thứ bảy, chủ nhật tuần này nên không ảnh hưởng gì đến việc giảng day. 
       Thế là lại có cơ hội nghĩ về cái món cá bống bên bờ Bắc sông Trà to bằng cái cườm tay đàn ông và đầy những trứng là trứng vàng ươn mà Ct đã nói. Con cá bống to như thế, tôi chưa thấy bao giờ. À mà hình như ở chỗ tôi ở cũng có con cá bống như thế đấy, nhưng nó đâu có to bằng cái cườm tay đàn ông? Nó to bằng cái gì của đàn ông ấy nhỉ? Ngón chân cái ư? Không, ngón chân cái thì nhỏ quá! A, tìm ra rồi, bằng nửa cườm tay đàn ông, nhưng mà nó không vàng ươm đâu. Nó đen đen vàng vàng, loang loang lổ lổ, vây đầy mình xòe ra y như trang phục của diễn viên tuồng vậy nhưng không sặc sỡ bằng. Có lẽ do tôi cũng sống gần bờ sông Trà, nhưng không phải là sông Trà Khúc mà là Trà Câu nên con cá bống Trà Câu nó biến đổi gen như thế chăng.

      Buồn tình qua nhà chị Song Thu, chộp được bài "Hoa ứ khôi", ngồi cười nắc nẻ một mình rồi nảy ra một ý nghịch ngợm. Đi lục tìm khắp nhà chị Thu anh Tuân mới ra những tấm ảnh ưng ý. Anh chị cho phép Thủy đăng lại những tấm ảnh đó lên đây nhé. Đăng trước, hỏi sau, cùng lắm bị anh chị cốc cho vài cái vào đầu thôi mà:


                                      Đêm nằm tôi ngẫm cái thân tôi
                                      Đã tới hoàng hôn sẫm bóng rồi
                                      Vẫn được chồng iu, bầu bạn mến
                                      Dẫu rằng mình ứ phải hoa khôi
                                      Ôi !!!
                                                                          Song Thu



                                            Tôi ngồi đối diện với thằng tôi
                                            Đếch nhận ra ai được nữa rồi
                                            Cái số đào hoa bồ bịch lắm
                                            Vợ từ, con bỏ, hóa tinh khôi
                                            Ôi !!!
                                                                             Thanh Dạ 
                                                      (Mình nhầm, bài này không phải của anh Tuân).

       
      Mình cũng nảy ra một ý. Mình chạy về nhà mình, lục tìm tấm ảnh chụp chân dung mới nhất, chụp hôm 20-11 vừa rồi và cũng tự trào vài câu:


                                         Tôi nghĩ thân tôi cũng thật ... khôi (hài)
                                         Năm nay cũng sắp 50 rồi
                                         Vẫn có thằng theo khen đểu: Đẹp!
                                         Thì ra chẳng á cũng phải...khôi!
                                         Ôi !!!
                                                                               Thanh Thủy




           Và sau khi được chị Thu Yến Vũ phù phép, trông cái kẻ được khen đểu là hoa... hôi kia "lung linh" hơn nhiều. 


      Lục đục làm rồi đăng lên, tự thưởng cho mình vài giờ phút thư giãn khi méo mặt nhìn chiếc Va-li lại chuẩn bị được lôi ra!