Thứ Tư, 31 tháng 12, 2014

HOANG DÃ





        Nàng đứng tư lự bên cửa sổ. Đêm cuối năm gợi cho nàng nhiều hoài niệm. Ngoài kia, dòng sông Trà hắt một quầng sáng nhỏ trên mặt nước phía bên bờ Bắc- nơi mà cái lạnh của những ngày đầu đông không ngăn được sự nhộn nhịp của khu chợ đêm sáng choang ánh đèn. 
      - N đói không?
     Nàng quay lại. Gã vừa hỏi vừa nhìn nàng thăm dò. Nàng trả lời là đói nhưng nàng chưa muốn ăn bây giờ. Nàng lại bàn và lấy đồ ra trang điểm nhẹ. Nàng và gã cần đến một cuộc hẹn. Gã tò mò nhìn nàng bôi trét các thứ lên mặt. Gã bảo: "Phụ nữ thật rắc rối". Nàng hỏi gã có thích khuôn mặt phụ nữ lúc trang điểm không. Gã cười: "Thích, trừ lúc hôn!".
     Từ lúc đi qua phòng nàng, gã đã đóng bộ chỉnh tề. Gã ở phòng bên kia, cùng với cánh đàn ông. Còn nàng ở phòng bên này, cùng với cánh đàn bà. Mọi người đã đến nhà hàng- nơi tổ chức họp mặt cuối năm. Chỉ còn nàng không có xe nên mọi người cử gã quay lại chở nàng. Thực sự thì nàng không muốn đi nên trù trừ việc trang điểm, cho mãi tới khi gã quay lại.

* * *

      Nàng ngắm gã qua chiếc gương lớn trên tủ. Cả thân hình gã, nàng chỉ thích được từ... cái cổ trở xuống. Không hiểu sao nàng không cảm được gương mặt gã dù nó rất cứng cỏi, rất đàn ông như mọi người thường nhận xét. 
      Quen gã bao nhiêu năm nay rồi, nàng chợt nhận ra gã cũng... hoang dã y như nàng vậy. Ý nghĩ của gã cũng luôn bất ngờ và thú vị, cho dù công việc gã đang làm hiện nay chẳng có chút gì là lãng mạn cả. 
      Nàng bảo gã:
     - Ngồi xích ra đằng kia!
     - Sao?
     - Không sợ à?
     - Không!
     - Sao không hỏi là sợ cái gì?
     - Biết rồi nên không hỏi.
     - Cái gi?
    Gã cười lớn:
     - Một đồng cỏ xanh và con ngựa hoang.
      Là gã đang nói nàng đấy!
     - Người ta nhỏ bé và dịu dàng thế này mà nói là ngựa hoang.
     Gã cúi xuống trước mặt nàng:
     - Xong chưa?
     - Xong. Đi thôi!

* * *

      - Trang điểm lại nhé!
      Nàng nhìn ánh trăng bàng bạc in một mảnh chơi vơi trên nền trời. Đồng cỏ xanh đang trôi đi xa lắm...