Thứ Ba, 16 tháng 12, 2014

MỘT PHẦN TƯ NỤ CƯỜI




        Chồng xưa gọi điện, thông báo thằng em trai chuẩn bị cưới vợ lần hai.
       À thì có gì đáng ngạc nhiên đâu. Nó li hôn vợ rồi thì phải cưới vợ khác chứ, cũng như anh trai nó vậy thôi mà. Đàn ông mấy ai sống được một mình.
       Nhưng điều đáng nói là chồng xưa rụt rè rủ nàng cùng đi dự đám cưới. Nàng lặng lẽ nở một phần tư nụ cười.
       Nàng nhớ rất chính xác là ngày mùng hai Tết âm lịch này là tròn 7 năm nàng chưa gặp lại người đã từng đầu ấp tay gối mười năm trời ấy.
        Thằng em cũng đã gọi điện mời nàng vào dự đám cưới nó. Nó bảo rằng sẽ nhờ hai con trai nàng đi bưng quả. Dù gì thì đó cũng là chú ruột của chúng nó. Chúng nó có bưng quả thì cũng tốt chứ sao.
       Nhưng nàng ngạc nhiên một điều: Sao gã chồng xưa lại rủ nàng đi đám cưới em gã nhỉ? Gã không biết rằng nếu nàng tham dự, nàng sẽ gặp lại rất đông bà con họ hàng bên đó sao? 
       Lần cuối cùng, nàng về quê gã là năm 1998. Mười sáu năm qua rồi, mọi người chắc cũng đã quên nàng. 
        Gã cũng đã có vợ mới và hai đứa con. Thời gian đã xóa đi những căng thẳng của nàng với gã. Nhưng nàng chưa bao giờ có ý định tha thứ cho gã. Không, cũng không phải, nói đúng hơn là nàng không còn ấn tượng gì về gã trong cuộc sống của mình.
       Đi dự đám cưới em gã ư? Gã không biết rằng nếu đi, nàng sẽ phải vượt đến cả ngàn cây số, vào đến tận Vũng Tàu, chỉ để dự một đám cưới của một người đã không còn liên quan gì về luật pháp ư?
       Sao gã không nghĩ đến việc nàng sẽ gặp lại các anh chị của gã, cháu chắt gã. Rồi những tấm hình chụp chung, chụp riêng. Rồi những lời bàn ra tán vào... Tất cả những điều ấy sẽ đến tai người vợ mới của gã. 
       Sao gã không nghĩ rằng nếu nàng cũng ở đâu gần gần đó thì việc nàng đi đến đám cưới cũng là điều dễ hiểu. Đằng này, nàng cách cả ngàn cây số. Nếu nàng có mặt, người vợ mới của gã cũng sẽ phải chạnh lòng: Chị ấy ở xa như thế mà vẫn vào dự đám cưới, chứng tỏ phải có lời mời nhiệt tình lắm! Từ đó, cô ấy sẽ còn chạnh ra bao điều khác nữa. Dân trí thức với nhau cả mà, nghĩ ngợi lắm lắm.
        À, nàng biết. Xa lâu quá rồi, gã cũng còn tò mò về nàng, nhất là khi biết rõ nàng vẫn chỉ sống một mình. Vả lại, dù sao nàng vẫn là mẹ hai đứa con trai gã. 
       Quá khứ lẽ ra đã khép lại từ lâu. Nhưng càng về già, người ta lại càng muốn khơi lại nó. Nhất là khi gã luôn luôn sống trong cảm giác có lỗi với nàng. 

* * *

        Nàng sẽ đi, cho dù chỉ có thể đặt chân đến đất Vũng Tàu một ngày. Thấy nàng, có lẽ mọi người bên đó "cảm động" lắm. Vì nàng còn dày nặng ân tình thế cơ mà. 
       Dù sao, hai đứa con trai của nàng cũng là một chút niềm tự hào của dòng họ họ. Chúng là hai trong số ít những đứa con, đứa cháu của họ đậu Đại học và học hành đến nơi đến chốn. 
        Thế mà lúc chúng còn nhỏ xíu, họ ở đâu nhỉ?

* * *

      Nàng sẽ đi, nhưng đừng nhầm tưởng là vì họ. Nàng đi theo một tiếng gọi xa xăm...