Thứ Hai, 26 tháng 1, 2015

QUÀ TẶNG CỦA CHỊ THU YẾN VŨ




       Chị ơi!
       Chị đã tặng cho em một món quà quá đẹp, quá ý nghĩa! 
      Em phải nói như thế về nó chị ạ! Em định lấy nó làm ảnh nền nhưng không được vì nó nhỏ hơn khung hình nền, mà em thì không biết cách làm cho nó to ra. 




      Em đi tìm bức ảnh gốc. Em cũng không biết tấm nào trong các tấm dưới đây là ảnh gốc vì máy đã bấm hàng loạt tấm ảnh  gần giống nhau:







       Hình như không là tấm nào phải không chị? Ảnh gốc đã bị xóa mất rồi. 
      Tối nay em thấy buồn, sau một cuộc nói chuyện rất dài qua điện thoại với một người. Người ấy nói: " Em yêu chị!". Em muốn khóc với lời nói ấy! 

* * *

      Số phận em trớ trêu như những nghịch lí của cuộc sống. Bên ngoài, em không bao giờ nghĩ em là kẻ luôn buồn bã, trĩu nặng tâm tư. 
      Nhưng khi đem mình mà phóng lên khuôn hình của máy hay trên trang giấy, em mới giật mình: Hình như mọi người đã nói đúng- đôi mắt em luôn luôn u uẩn. 
      Vì sao?
      Em thừa tình yêu thương của tất cả mọi người: Bố Mẹ, hai con trai, các em gái, các cháu, các bạn bè đồng nghiệp, hàng xóm láng giềng.
     Nhưng em vừa thừa lại vừa thiếu những tình cảm riêng tư. Thừa vì không bao giờ thiếu. Nhưng thiếu vì không thể giữ nó cho trọn vẹn. 
     Không phải là em không biết giữ, chỉ là em không thể giữ. Vì số phận luôn luôn đem em ra để đùa giỡn, để thử thách bản lĩnh và con tim đau đớn của em.

* * *

     Bởi vì, nó bắt em đa đoan với những người em mà không thể gắn bó.