Thứ Năm, 8 tháng 1, 2015

TUỔI 47






        Thế là tôi đã chính thức bước sang tuổi 47 theo cách tính của người dân quê tôi, là phải tính cả tuổi mụ, tức là từ khi thành hình hài trong bụng mẹ là đã có tuổi. Đúng đấy chứ, xương vóc, thịt da có từ khi nào là khi ấy bắt đầu có tuổi. Nhưng với tôi, 47 hay 48, 50 hay 51 thì cũng có ý nghĩa gì đâu. Dẫu có bao nhiêu tuổi thì cuộc sống của tôi vẫn cứ như vậy thôi mà.

        Trưa mai, lại lên tàu vào Sài Gòn. Chuyến đi này không có nhiều hồi hộp như khi ra Hà Nội, nhưng vui hơn. Niềm vui đầu tiên là sẽ được gặp lại hai con trai sau mấy tháng xa cách. Niềm vui tiếp theo là một cuộc gặp mới, cũng có thể sẽ có nhiều bất ngờ, nhưng cũng có khi chẳng có gì cả ngoài một khoảng trống mênh mông sau lời hẹn.

* * *

       Chiều nay, ngủ một giấc cho nó đã đời, chỉ mới vừa tỉnh dậy lúc 2g30. Do là hồi sáng, chụp mấy cái ảnh để nộp ảnh chân dung cho trường làm kỉ yếu. Khi nhìn lại hình phóng trên máy mới chợt giật mình: sao trông mình già nua quá vậy, nếp nhăn nhiều hơn rồi. À, đúng thôi, quá ít ngủ. Một ngày một đêm chỉ ngủ khoảng 4 tiếng trong khi phải ngủ nhiều hơn. Cũng có suy nghĩ gì đâu mà phải ngủ ít thế? Thì chiều nay ngủ bù cho nó đã đi. Khi tỉnh dậy, có vẻ vui tươi hơn, nhưng tâm trạng thì vẫn vậy. Một mình, không vui cũng không buồn. Không biết nói chuyện với ai nên cũng trở nên siêng viết. Viết ra chữ cũng như là đã nói chuyện với một ai đó. Ai đọc, hiểu được bao nhiêu thì hiểu mà không hiểu thì thôi. Có ghét hay có thương thì cũng làm gì được nhau đâu, mạng ảo mà. Nhưng đôi khi nghĩ cũng lạ. Vẫn có người ghét cay ghét đắng đấy chứ? Hơi nào mà họ lại ghét tôi, mà lại đi ghét người dưng nhỉ?

       Trên FB thấy có một phụ nữ, cũng không biết bao nhiêu tuổi, đăng một tấm ảnh cá nhân đã qua chỉnh sửa, trông mặt mày như một cục bột, đường nét biến dạng. Bao nhiêu người vào bình luận tấm tắc khen đẹp. Tôi ngẫm nghĩ: Ừ thì cũng có gì là quan trọng đâu. Cách nhìn cái đẹp của mỗi người mỗi khác. Ngay cả gia chủ cũng vậy thôi. Nếu với họ, như thế là đẹp thì hãy cứ tôn trọng niềm vui nhỏ nhoi ấy của họ đi. Hãy nhìn họ bằng đôi mắt nhân từ, vì chẳng mấy lúc mà ai cũng phải rời xa cõi đời này. Lúc đó, đẹp hay xấu cũng còn có ý nghĩa gì nữa.

* * *

       Theo thời gian, nhà cửa ngày càng xuống cấp hơn nhưng chẳng có tiền đâu mà sửa. Hay nói cho chính xác là tiền còn ít ít đó nhưng phải để dành cho một mục tiêu khác quan trọng hơn. Ku Din hiện nay đã cắm chốt ở Sài Gòn. Nó sẽ không về quê đâu. Công việc của nó, nếu về quê sẽ chẳng có nhiều cơ hội. Thế thì phải lo chỗ ở cho nó chứ. Chao ôi! Một người đàn bà như tôi, sao lại phải tính toán đến những số tiền lớn đến như vậy trong khi bản thân chỉ là một cô giáo dạy văn nghèo rớt ở nông thôn với hai đứa con coi như đã mất cha từ thuở còn thơ ấu? Lo xong cho Ku Din rồi đến Ku Lu nữa chứ. Con nào cũng là con mà. À mà sao hai cái thằng ấy làm ăn gì có được hay không mà lâu nay chẳng bao giờ thấy xin thêm tiền hoặc giục gởi tiền nhỉ? Điện vào hỏi Ku Lu: "Con đã có đồ đẹp để mặc đi dự đám cưới Chú chưa thì mua đi rồi Má mang tiền vào cho". Thế mà nó bảo: "Com mua thêm cái quần Jean. Con có tiền rồi Má khỏi cho đi!". Quái lạ, con người ta thì không dại gì không tận dụng cơ hội này. Trong khi đó con mình thì bảo mua cho cái gì cũng từ chối. 
       Không phải nó sợ Mẹ nó không có tiền đâu. Nó hiểu những mục tiêu lớn mà mẹ nó hướng tới nên không hoang phí cho những cái lặt vặt. Từ nhỏ, chúng nó đã được dạy: Làm con người thì phải có ý chí mà! 
   
* * *

        Bốn mươi bảy tuổi với một người đàn bà đơn độc, mọi cái dường như đi vào suy ngẫm nhiều hơn để tự mình rút ra những giá trị và hình thành quan niệm sống. 
        Với bố mẹ và các em, các cháu: quan tâm hơn, lo lắng, chăm sóc cho họ nhiều hơn, không tiếc tiền để mua những món quà, những thức ăn, những thuốc bổ dù là đắt giá so với túi tiền của mình.
       Với xóm giềng: tiếp xúc vui vẻ và tránh làm mất lòng- dù là những việc nhỏ nhất.
       Với bạn bè: giao tiếp, kết thân có chọn lọc, không phải là ai cũng chia sẻ được.
       Với đồng nghiệp: tránh va chạm nhưng phải thể hiện được chính kiến và cương vị mà mình đang đảm nhiệm, không quá vì nể, không "cá mè một lứa". 
       Với con cái: nghiêm khắc, cương quyết nhưng vẫn đầy sự hi sinh. Dù sao vẫn phải để chúng hiểu rằng sở dĩ mình sống như thế này bao nhiêu năm dài cũng là vì chúng. 
       Còn đối với chuyện riêng tư- ôi, một bài toán khó giải. Tôi vẫn tự nhận mình rất minh mẫn, lí trí trong các công việc khác nhưng lại hết sức ... mù lòa đối với chuyện tình cảm. 

* * *

      Qua FB mới chưa đầy hai tháng, ngoài những bạn bè anh chị em quen biết cũ, lại quen thêm nhiều người mới. Và ngay lập tức nhận được một số quan tâm "đặc biệt". Phải chăng đó là "đặc ân" riêng mà "Trời" ban cho một người đàn bà? Nhưng với tính cách vốn thận trọng, bình tĩnh và không hề ảo tưởng, tôi vẫn có thể định hình trước những năm tháng sắp tới của mình sẽ ra sao. Nhìn chung là cũng sẽ chẳng có gì khác so với 14 năm đã qua. Cứ xác định mình vẫn như con trâu, cặm cụi kéo cái lưỡi cày nặng trịch theo từng sá cày mòn mỏi, cho đến khi nào cày thì gãy mà trâu thì gục, lúc đó mới là lúc thanh thản nhất chốn thiên thu.

* * *

      Sang tuổi mới, đăng mấy tấm ảnh ghi lại một khoảnh khắc suy tư: