Thứ Tư, 28 tháng 1, 2015

MỘT LẦN NHƯ MỌI LẦN




       Chuẩn bị đồ để đi diễn- như mọi lần, như hàng ngày vẫn lên lớp dạy vậy thôi, không có gì để gọi là khoe khoang cả. Có một bài múa mà Tỉnh cứ bắt diễn đi diễn lại, lần này nữa là lần thứ ba rồi, bắt tội Huyện đoàn cứ phải làm công văn xin trường cho mình đi biểu diễn. Kiếm sống bằng đứng trên bục giảng; kiếm thêm bằng đứng trên sân khấu; chơi bằng non bộ; giải tỏa bằng thơ văn... kể ra đời mình cũng sướng đấy chứ.

      Nếu có gì đó để khoe thì khoe cái này:






       Đây chính là dàn diễn viên của tiết mục sẽ diễn tại Quảng trường của Tỉnh. Tất cả đều là các đoàn viên thanh niên từ các xã đoàn, tuổi đời còn rất trẻ- trừ mình. Trong đội, mình mặc trang phục khác nhất, đỏ lòe đỏ loẹt. À, khoe cái gì nhỉ, cái máy ảnh loại... xịn. Đấy, hai tấm ảnh trên chụp từ máy ảnh loại xịn của một đoàn viên trong đội đấy. Xịn có khác, màu sắc tươi sáng thế, màu nào ra màu nấy, xanh xanh đỏ đỏ ghê. Mình mà có được cái máy như vậy, mình cũng sẽ chụp suốt ngày, chụp bất cứ cái gì lọt vào mắt mình.

* * *

       Thấy người ta chụp, mình cũng lôi máy của mình ra chụp. So sánh để thấy sự... khác biệt! Hèn gì người ta ưng giàu, ưng sang. Hèn gì ngôn ngữ Việt Nam rất phong phú: "nghèo" thì đi với "hèn", "sang" thì đi với "trọng". Nhưng dù sao thì mình vẫn yêu quý cái máy ảnh cổ lỗ sĩ của mình. Nó đã đồng hành cùng mình suốt 3 năm. 


             Trước giờ biểu diễn. Đây là lần diễn thứ hai, cách đây hơn một tháng tại Nhà văn hóa Lao động Tỉnh.


                        Sân khấu được trang trí khá đẹp.


                   Các diễn viên tranh thủ má phấn môi son.



                     Bị chụp bất ngờ, chưa kịp làm duyên gì cả.


                Diễn viên trẻ trung và vô cùng xinh xắn.



               Gặp lại cô bé học trò đang học lớp 12 trường Lương Thế Vinh.  Hai cô trò làm một kiểu kỉ niệm nào. 

       Nhạc nền chính là nhạc của bài múa được biểu diễn.